⬅ Trước Tiếp ➡
Cậu muốn nói không phải cậu uống một ly là say, mà vì nồng độ cồn của rượu kia cao hơn bình thường.
Nhưng một khi mở miệng, lại luôn có loại cảm giác giấu đầu hở đuôi.
Cảnh Miên cảm thấy bên tai càng lúc càng nóng lên, cậu dừng lại, ngẩng đầu lên, nhỏ giọng hỏi “… Có thể về nhà chưa?”
Tầm mắt của Nhậm Tinh Vãn rơi trên người Cảnh Miên.
Nhìn từ góc độ này, lông mi của Cảnh Miên rất dài, ánh trăng vừa vặn chiếu vào góc hẻm chật hẹp này, nhuộm sáng đôi mắt đang rủ xuống của cậụ
“… Chưa.”
Người đàn ông im lặng hai giây, nhỏ giọng nói
“Vẫn phải đến một chỗ.”
Lúc Cảnh Miên ngồi lên ghế phụ, cả người vẫn mơ hồ.
Rượu chiếm một phần não bộ và đang chơi cờ với ý thức tỉnh táo còn sót lại, nhưng ngay sau đó, dây an toàn được người đàn ông thắt lại.
Xe lần này không phải xe mà Cảnh Miên và anh Nhậm đã ngồi khi gặp nhau lần đầu tiên, Cảnh Miên mơ hồ hiểu rõ một chút, ví dụ như xe chuyên dụng chạy hành trình của minh tinh là xe bảo mẫu, không gian bên trong lớn hơn một chút.
Vậy xe mà cậu đang ngồi bây giờ, là xe của Nhậm Tinh Vãn.
Mặc dù xa lạ, nhưng ở khoảng cách này, Cảnh Miên mơ hồ có thể ngửi được mùi hương của đối phương, nhạt mà thơm, giống như lần đầu tiên gặp mặt vậy, quen thuộc đến khó hiểụ
Trong buồng xe được khép kín này có cảm giác an toàn đến lạ thường.
Cảnh Miên nhẹ nhàng hít vào một hơi.
Cảm giác như rượu đang dần dần chiếm lĩnh, ngay cả ý thức hoảng hốt cũng có chút mê mang phập phồng.
Xe chậm rãi khởi động, lòng bàn tay của Cảnh Miên nắm day an toàn, nhìn ra ngoài cửa sổ một cách chăm chú, cảnh đường phố bắt đầu di chuyển gọn gàng lùi về phía saụ
Cảnh Miên nhìn một lúc, sau đó nhịn không được liếc mắt, nhìn anh Nhậm đang lái xe ở bên cạnh.
Màn đêm lướt qua, ngón tay thon dài của người đàn ông nắm lấy vô lăng, dường như trắng nõn hơn tưởng tượng của Cảnh Miên, các đốt ngón tay rõ ràng, gân cốt trên mu bàn tay vừa phải, vừa đẹp đẽ lại vừa mạnh mẽ.
Rõ ràng chưa từng dùng lực, nhưng lại giống như kiếm soát được mọi thứ.
Nhưng mà ngón trỏ và ngón giữa vừa tháo khẩu trang của cậu xuống, lại khiến cho Cảnh Miên bối rối, luống cuống trong giây lát.
Cảnh Miên thu lại ánh mắt.
Đồng thời nhắm mắt lại, cố gắng xóa ký ức về cảnh tượng vừa rồi ra khỏi tâm trí.
Tuy nhiên, không biết xe đã chạy được bao lâu, Cảnh Miên mơ hồ cảm nhận được, hình như Nhậm Tinh Vãn đã bẻ lái và phát ra một tiếng vang rất nhỏ.
Cảnh Miên phát hiện, biên độ tay lái không lớn dường như không phải bẻ lái… Mà giống như dừng lại.
Quả nhiên, tốc độ xe dần chậm lại.
Bọn họ dừng ở bên lề đường.
Giọng của người đàn ông không có thay đổi gì, chỉ để lại một câu
“Chờ anh một chút.”
Cảnh Miên “?”
Thần kinh của Cảnh Miên có chút trì trệ, cậu chưa kịp đáp lại, anh Nhậm đã xuống xe, cửa xe khẽ đóng lại.
Là muốn đi đâu vậy?
Cảnh Miên nhìn phương hướng mà đối phương rời đi, khuôn mặt hiện ra vẻ ngờ vực.
Nhưng mà cậu vẫn ngoan ngoãn ngồi tại chỗ không nhúc nhích, thậm chí dây an toàn cũng không cởi ra.
Gió ấm trong xe được mở hết cỡ, cho dù trời chuyển lạnh, thì Cảnh Miên cũng không cảm thấy lạnh một chút nào.
Đồng thời còn nảy sinh cảm giác buồn ngủ.
Nhưng mà, khi Cảnh Miên vừa muốn ngủ, thì bỗng nhiên cảm giác được cửa bên tay lái được mở ra, mang theo luồng khí lạnh ở bên ngoài khiến cho người khác co rúm lại, nhưng rất cánh cửa nhanh đã được đóng lại.
Cảnh Miên “?”
Trở lại nhanh vậy?
Cảnh Miên vốn luôn là người tò mò, nhưng lần này vì quá mệt mỏi nên cũng không muốn mở mắt ra, cậu hơi cúi đầu xuống, dựa vào mép ghế, dường như đã ngủ thiếp đi.
“Miên Miên.”
Người đàn ông im lặng vài giây, sau đó nói một cách chậm rãi và từ tính “Há miệng.”
⬅ Trước Tiếp ➡