⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Cảnh Miên lại trả lời theo bản năng “… Có thể.”
Vì thế giây tiếp theo, cậu nghe được “Tôi là Nhậm tiên sinh.”
“Đến đón em về nhà.”
Sau khi nghe được giọng nói quen thuộc từ người đàn ông, Cảnh Miên ngồi dậy, nhìn chằm chằm dãy số trên màn hình, trong nháy mắt tỉnh rượu một chút.
Nói cách khác, Nhậm Tinh Vãn đang ở bên ngoài?
Sao có thể chứ?
Sau khi ý thức được sự thật này, Cảnh Miên đứng bật dậy, cảm giác chân có chút mềm nhũn, cái cảm giác đầu nặng chân nhẹ và tứ chi mềm nhũn này, cũng không tiêu tan nhờ bị ý thức của chủ nhân bị ép tỉnh táo.
"Ấy, Miên Miên, cậu tỉnh rồi à?"
Đồng đội còn đang uống cách đó không xa chú ý đến người mới tỉnh lại này, nhịn không được giơ ngón tay cái lên, khen ngợi nói "Đừng thấy người mới nhỏ, còn có thể uống hơn cả chúng ta."
Cảnh Miên quay đầu, phát hiện ngay cả Tuyên Thành cũng đang ngủ, hai má bị ấn dẹp.
"..." Cậu âm thầm cảm thán, phải là tửu lượng đáng sợ cơ nào, mới làm đội trưởng nhà cậu say đến gục.
"Miên Miên, cậu muốn đi sao?" Một thành viên lâu năm trong đội ngũ ngừng nói, đứng lên, lo lắng hỏi Cảnh Miên "Đã trễ như thế này sao cậu có thể tự về được? Vẫn nên ngủ ở câu lạc bộ đi, chỗ đó có giường và phòng nghỉ, ấm áp còn an toàn."
Cảnh Miên lắc đầu "Có xe, không cần lo lắng."
Người nọ lại hỏi "Thật sự không sao sao? Vậy có ai đến đón cậu không?"
"Có."
Cảnh Miên nhỏ giọng trả lời, cậu cầm lấy áo, nâng tay lên mặc áo, sau đó theo bản năng đeo khẩu trang, đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
Ra đến ngoài nhà hàng.
Sắc trời đã tối đen và dài đằng đẵng, bao phủ cả khu phố phồn hoa lấp lánh, dù đêm đã khuya, nhưng người đi trên đường vẫn rất tấp nập.
Cảnh Miên dừng bước, nhìn trái nhìn phải.
Phát hiện anh Nhậm không xuất hiện, ngay cả chiếc xe ngày hôm đó của người đàn ông cũng không thấy.
Cảnh Miên rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.
Lẽ nào cuộc điện thoại vừa rồi là áo giác của cậu?
Không đúng, cậu vẫn chưa say đến trình độ đó, hay là vừa nãy cậu báo sai vị trí, Nhậm Tinh Vãn đã đi đến chỗ khác?
Cảnh Miên đi về phía trước hai bước, lại dừng lại, hoàn toàn rơi vào mê mang.
Cậu ngẩn người tại chỗ vài phút, rồi hít sâu một hơi.
Sau đó xoay người rời đi.
"..."
Cảnh Miên lặng lẽ nghĩ, thôi đừng làm phiền anh Nhậm nữa. Bọn họ không có bất kỳ quan hệ gì, cậu nên tự về trường học thôi.
Nhưng vẫn phải gọi điện cho anh Nhậm trước, lỡ đâu đối phương ở sai địa điểm, cuối cùng còn phải chờ đợi cậu mãi.
Sau đó nói lời cảm ơn.
Cảnh Miên cầm lấy điện thoại, bấm số của Nhậm Tinh Vãn.
Chỉ là, bên tai vừa truyền đến tiếng "Tút Tút" ngắt quãng, bỗng nhiên tay của Cảnh Miên bị một bàn tay rộng lớn nắm lấy.
Giây tiếp theo, Cảnh Miên bị một sức lực cực lớn kéo đi.
Chân của cậu gần như rời khỏi mặt đất.
Tầm nhìn bị thay đổi dữ dội, trong nháy mắt, lưng của Cảnh Miên áp vào lồng ngực rộng lớn, không thể lui.
"... "
Cho dù chưa tỉnh táo hoàn toàn, Cảnh Miên vẫn có thể phân biệt được, chỗ này là một góc sâu của con ngõ, khe hở rất hẹp, chiều rộng cũng chỉ chứa được hai người.
Bỗng nhiên bị đưa đến nơi bí mật và nguy hiểm này, hô hấp của Cảnh Miên gần như dừng lại, hình như đối phương đội mũ và đeo khẩu trang, như cố gắng che giấu thân phận, không thấy rõ được khuôn mặt.
Đáy lòng Cảnh Miên lạnh lẽo, vừa muốn thoát ra, thì đột nhiên bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc
"Là anh."
Chiếc mũ của Cảnh Miên giống như bị ai đó túm lại từ phía sau, làn da sau gáy của cậu hơi căng lên.
Đầu ngón tay hơi cọ vào da thịt, sau đó khẩu trang của Cảnh Miên bị hai ngón tay của người đàn ông phía sau kéo ra, lộ ra khuôn mặt có chút kinh ngạc của Cảnh Miên, hơi ẩm do hơi thở của cậu tạo ra làm nổi lên khuôn mặt đỏ của cậụ
⬅ Trước Tiếp ➡