“Cảnh Miên, đừng để ý đến tên đó, cậu không uống cũng được.” Tuyên Thành nghiêng người ra, chỉ vào người đàn ông xinh đẹp mời rượu, bất đắc dĩ nói “Cậu ta là Mole, tên là Sầm Huyền, ký với Me. từ lâu rồi, lúc trước ra nước ngoài, vừa mới về nước mấy ngày nay.”
Trong lòng Cảnh Miên hơi ngạc nhiên.
Nếu cậu nhớ không lầm thì từ Mole có nghĩa là nốt ruồi, cho nên Cảnh Miên có ấn tượng rất sâu sắc, chẳng phải đấy là top mười tuyển thủ trong bảng xếp hạng hàng năm ư?
Không ngờ cũng ký kết với Me.?
Dường như câu lạc bộ này ẩn giấu nhiều nhân tài hơn trong tưởng tượng của cậụ
Cảnh Miên vẫn nhận lấy chén rượu, ngoan ngoãn uống hết.
Uống xong màu môi đậm hơn, còn rõ ràng có hơi ngơ ngác.
Có lẽ nồng độ cồn cao hơn tưởng tượng.
“…” Đột nhiên hai người họ có cảm giác như đang bắt nạt trẻ con nhà người ta vậy.
Sầm Huyền nói “Tửu lượng tốt đấy.”
Anh ta hỏi “Uống thêm một chén nữa không?”
Cảnh Miên nuốt nước miếng, vẫn còn sót lại mùi rượu nhàn nhạt, cậu lắc đầu nói “Không còn ai về ký túc xá, uống say không có ai đỡ em, không được uống say.”
Tuyên Thành ho nhẹ một tiếng, sự đáng yêu ập đến.
Anh ta đã ký với thành viên ngoan như vậy sao?
“Vừa nhìn đã biết là không có bạn gái.”
Sầm Huyền không để bụng “Tôi có thể đưa cậu về, cứ mạnh dạn uống đi.”
Tuyên Thành “…” Anh im miệng đi.
Tất nhiên Cảnh Miên không đồng ý đề nghị này, không uống ly thứ hai.
Đầu bàn bên kia, rõ ràng đã có vài đồng đội tiến vào hiệp hai, vô cùng náo nhiệt, có người mơ màng gục trên bàn, thậm chí còn chuyển bát đĩa sang một bên, nhường chỗ trống để vật tay.
Đột nhiên, Cảnh Miên cảm thấy túi áo rung lên.
Cậu sờ một cái, phát hiện màn hình điện thoại của mình sáng lên, có tin nhắn mới chưa xem.
Cảnh Miên rũ mắt xuống, lông mi mềm mại cong dài, cậu im lặng mở ra, mơ mơ màng màng, tựa trán lên mép bàn
Em đang ở đâu?
Mấy chữ ngắn ngủn.
Là Nhậm Tinh Vãn.
Cảnh Miên sửng sốt vài giây, cậu đánh chữ gần như rất chậm rãi Ừm.
Một lúc sau, có vẻ như cảm thấy không đúng, cậu lại nhập Tôi đang uống rượụ
Sau khoảng hơn mười giây yên tĩnh qua đi.
Chẳng bao lâu, tin nhắn tiếp theo đã tinh tinh truyền tới
Đưa địa chỉ đây.
…
Cảnh Miên buông điện thoại xuống.Vừa mới gửi vị trí của mình xong, lúc cậu ngẩng đầu lên trở lại bữa tiệc, thì mới để ý hình như mọi người đang nhìn mình.
Cảnh Miên “?”
Thành viên có tính cách hướng ngoại to gan dẫn đầu, hóng hớt nói “Miên Miên, nhắn tin vào thời gian này, là bạn gái của em đúng không?”
Thật ra cũng chỉ có mấy đáp án, Cảnh Miên lớn lên đẹp trai, chẳng trách có người yêu, nhưng khi mọi người cho rẳng Cảnh Miên sẽ nói là bạn gái, người nhà, hay là bạn cùng phòng…
Thì không ngờ, ánh mắt Cảnh Miên dừng lại một chút, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, giọng nói dịu dàng trả lời
“Ca ca tôi.”
…
Cảnh Miên lấy rau cuốn thịt nướng, cho thêm chút cơm rồi đút vào trong miệng, lặng lẽ ăn từng chút một.
Cảnh Miên ăn xong, im lặng dựa lên mép bàn, ngọn tóc mềm mại rũ xuống, không nói một lời, nhập hội với nhóm thành viên đang ngủ say.
…
Cảnh Miên bị đánh thức bởi tiếng rung trong lòng bàn tay.
Cậu đỡ người đứng dậy, cảm giác đầu óc hơi choáng váng, không biết từ lúc nào đã có một chiếc áo khoác đắp trên người, ngăn lại sự lạnh lẽo bên ngoài.
Các đồng đội bên cạnh đã gục hết, chỉ còn lại vài tiền bối có tửu lượng cực tốt, giọng nói truyền đến như có như không, dường như đang liên tục bàn luận về chiến thuật và trang bị cho mùa giải tiếp theo.
Cảnh Miên chớp mắt, giữa hai sự lựa chọn, cậu vẫn theo bản năng nghe điện thoại đang rung trong tay trước.
Ống nghe rất nhanh truyền đến giọng nói bình tĩnh của người đàn ông “Còn đi được không?”
Cảnh Miên ngẩn ra, cho rằng bản thân nghe nhầm.
Sao Nhậm tiên sinh lại đến đây?