⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyễn Lệ duỗi tay vỗ cái chăn vài cái, thật thật sự không quen ngủ trên giường mới. Trong cơn mơ màng, cô nhớ lại một đống chuyện ồn ào xảy ra tối nay, không ngờ rằng người bình thường nhất lại là Phó Hoài Châụ
Cô có ấn tượng rất tốt về Phó Hoài Châu mãi cho đến khi cô đang ở đoàn làm phim,…
“Cái gì Đến hàng trăm triệu…” Nguyễn Lệ nhìn lên trần nhà, thấy tờ hoá đơn với rất nhiều số 0, chuẩn bị giơ tay lên xoa mắt, nhưng đột nhiên nhớ ra mình vẫn lớp trang điểm trên mặt, liền dừng lại.
“Chị chắc chắn là anh ta không tính sai chứ?” Nguyễn Lệ đếm lại một chút, xác nhận không có số lẻ.
Trần Tĩnh mới từ nhận được hoá đơn bồi thường kinh người này từ trợ lý Tần. Dù đã thấy những khoản chi tiêu cao ngất ngưởng trong giới thượng lưu từ lúc làm việc bên cạnh Nguyễn Lệ, nhưng Phó Hoài Châu quả thật là cho người khác được mở rộng tầm mắt.
“Cái gì vậy?” Diệp Miên thò đầu qua xem.
Nguyễn Lệ đưa tờ hoá trong tay cho cô ấy xem “Ngày hôm qua không cẩn thận đâm vào xe của Phó Hoài Châụ”
Hôm nay, Nguyễn Lệ phải quay phim cả ngày, Diệp Miên, bạn thân của cô, đến thăm đoàn làm phim. Mãi đến tối, Nguyễn Lệ mới kết thúc cảnh quay.
“Nếu là Phó Hoài Châu thì cũng không có gì lạ.” Diệp Miên nhìn thoáng qua bản hoá đơn trong tay, cảm thán. Mặc dù Phó Hành Xuyên cũng là một phú nhị đại rất lợi hại, nhưng người đứng đầu ở Phó Thị vẫn là Phó Hoài Châụ Những người trong giới kinh doanh như anh ta mới thực sự nắm giữ những dự án hàng trăm triệụ
“Tại sao tớ không biết xe hơi lại có giá cao như vậy? Số tiền này có thể mua được cả một cái vườn đấy.” Nguyễn Lệ nhìn vào số dư trong thẻ ngân hàng của mình, cảm thấy như mình chuẩn bị “tán gia bại sản.”
Quả nhiên, cháu trai thì ngốc nghếch, còn ông chú bên ngoài thì trầm lặng nghiêm túc, nhưng trong lòng lại đen tối hơn nhiềụ
“Xe hơi không đáng giá tới mức giá này đâụ Nhưng anh tớ và những người khác lại thích thay đổi xe thường xuyên. Những chiếc xe đó đều là hàng giới hạn toàn cầu, hoặc chỉ có một phiên bản, nên giá có thể lên đến hàng triệu là chuyện bình thường, thậm chí có thể trên trăm triệụ" Diệp Miên nhìn cô với ánh mắt trìu mếm.
Nhà họ Phó được coi là một trong bốn đại gia tộc đứng đầu, bên cạnh ba gia tộc khác là nhà họ Thời, Diệp, và Giang.
Diệp Miên là con gái duy nhất của nhà họ Diệp. Anh trai cô ấy là Diệp Trạch, người đứng đầu nhà họ Diệp, và cũng là anh em tốt của Phó Hoài Châụ
Nguyễn Lệ phẫn nộ cầm tờ hóa đơn bồi thường “Từ giờ tớ phải thật sự nỗ lực làm việc."
“Đừng lo lắng, hôm nay tớ đến đây chính là để mời cậu đi đến Hoa Yến dự tiệc, có thể uống chút rượụ" Diệp Miên lập tức kéo cô lên xe “Cậu cũng cần phải thư giãn nữa chứ.”
Nguyễn Lệ mãi đến khi nhìn thấy buổi tiệc ở Hoa Yến được trang hoàng lộng lẫy thì vẫn còn từ chối "Ngày mai tớ còn phải quay phim, nếu uống rượu thì mặt sẽ sưng lên mất.”
“Ngày mai tớ sẽ mang cho cậu một xe cà phê đá kiểu Mỹ đến để tiêu sưng.” Diệp Miên đã quen coi việc chăm sóc cho người bạn này của mình là chuyện quan trọng hơn tất cả.
Nửa giờ saụ..
Nguyễn Lệ, người vừa từ chối không uống rượu, giờ đã chống tay lên mặt, ánh mắt mê ly. Bên cạnh cô là một chén rượu đã cạn.
“Nguyễn Lệ, tửu lượng của cậu không có tiến bộ gì cả.” Diệp Miên vẫn còn tỉnh táo “Lại tiếp đi, lát tớ sẽ đưa cậu về.”
Nguyễn Lệ lắc đầu “Tớ phải về sớm, đã hứa sẽ nỗ lực làm việc mà.”
“Cậu bị ép đến mức này sao?” Diệp Miên có chút không hiểu "Chẳng lẽ nhà họ Nguyễn muốn cắt đứt quan hệ với cậu?”
“Đi nhanh đi.” Nguyễn Lệ hơi ủy khuất “Họ đâu phải người thân thật sự của tớ. Đó cũng là chuyện của riêng tớ, không muốn phải hỏi ý kiến họ.”
⬅ Trước Tiếp ➡