⬅ Trước Tiếp ➡
“Chú nhỏ, tạm biệt ” Nguyễn Lệ vừa bước xuống xe vừa quay lại vẫy tay chào người đàn ông. Cuối cùng thì thật may hôm nay có người giúp đỡ, nếu không cô không biết phải đợi đến bao giờ Trần Tĩnh mới có thể đến đón.
Trợ lý Tần vẫn luôn cầm ô đưa Nguyễn Lệ vào tận phòng khách của nhà họ Nguyễn. Cô rất là hưởng thụ cảm giác này, bởi vì nhà họ Phó từ trước đến nay lễ nghĩa vẫn luôn rất chu toàn.
Ngoại trừ Phó Hành Xuyên.
Trong phòng khách, một nhà ba người đang ngồi trên sofa trò chuyện. Khi thấy Nguyễn Lệ trở về, biểu hiện của họ không có gì thay đổi, cho đến khi thấy trợ lý Tần cầm ô cho cô, ai cũng biết rằng anh ta đã làm việc bên cạnh Phó Hoài Châu nhiều năm.
Nguyễn Thành lập tức đứng dậy, nói “Sao lại không biết xấu hổ làm phiền Phó tổng như vậy, là Nguyễn Lệ không hiểu chuyện rồi.”
Phó Hoài Châu đã để cho anh ta đưa người vào, trợ lý Tần tự nhiên hiểu ý, nói “Nguyễn tổng khách sáo rồi, xe của Nguyễn tiểu thư gặp sự cố, đưa cô ấy về là điều đương nhiên.”
Trong phòng khách lập tức rơi vào im lặng, như thể bây giờ mới nhớ ra sự việc liên quan đến chiếc xe của Nguyễn Lệ.
Nguyễn Thành đang định nói rằng sẽ đổi chiếc xe khác cho Nguyễn Lệ, thì Chu Mẫn chợt lên tiếng “Nói đi nói lại, thì Thư Thư vẫn chưa đi chọn chiếc xe mà mình thích, để vài ngày nữa đi xem đi.”
Phòng khách lại một lần nữa rơi vào im lặng.
“Tạ Lạc.” Nguyễn Lệ ra hiệu cho quản gia tiễn trợ lý Tần ra ngoài, rồi cô xoay người đi lên lầụ Ngày mai, cô còn có phải dậy sớm đi chụp ảnh.
“Chúc cả nhà ngủ ngon.”
Mới vừa bước lên cầu thang, cô đã nghe thấy tiếng gọi từ phía sau của Nguyễn Thư.
"Em gái, đó là phòng của chị.”
Nguyễn Lệ hơi ngạc nhiên, quay lại nhìn về phía gia đình ba người đang đứng trong phòng khách. Cô chỉ vì công việc bận rộn thời gian qua mà vẫn luôn ở khách sạn, không ngờ khi về nhà phòng của mình cũng không còn nữa.
Chu Mẫn tiến lên che chắn cho Nguyễn Thư đứng phía sau, nói “Thời tiết mùa hè nóng nực, sức khỏe của Thư Thư không tốt, không chịu được cái nóng. Phòng kia thông thoáng hơn, con để cho Thư Thư ở phòng đó đi."
Nguyễn Lệ chớp mắt đáp “Nhưng sức khỏe của con cũng không tốt đâụ Nếu đổi phòng như vậy, chẳng phải con cũng sẽ dễ mắc bệnh hơn sao?"
Nguyễn Thư sắc mặt có chút khó coi. Cô ta cảm thấy cô gái này thật sự giống như con chim tu hú chiếm tổ, chỉ là đổi phòng thôi mà cũng viện một lý do để từ chối.
Chu Mẫn thấy thái độ này của Nguyễn Lệ cũng cảm thấy tức giận. Lòng người vốn dĩ như vậy, giờ đây con gái ruột đã trở về, tự nhiên cảm thấy không thoải mái với con nuôi.
“Vốn dĩ đây là của chị gái con, nếu con không muốn thì tự mình nghĩ cách giải quyết đi.” Bà ta tức giận nói.
Nguyễn Lệ đặt tay lên tay vịn cầu thang, cô không nghĩ rằng sau khi Nguyễn Thư trở về, mình sẽ có thể hòa hợp với cô ta. Cô không ngờ rằng ngày này lại đến nhanh như vậy.
Sau ngần ấy năm sống chung, mối quan hệ giữa họ giờ như bọt nước, dễ dàng tan biến.
“Được rồi, mọi người đều là người một nhà cả, có gì mà phải ầm ĩ như vậy?” Nguyễn Thành đứng ra hòa giải “Tiểu Lệ, con tạm thời chấp nhận một chút đi. Chỉ vài ngày nữa, ba sẽ giúp con trang trí lại mọi thứ. Mẹ con dạo này tâm trạng không tốt, lại phải còn phải dùng đến thuốc. Con cũng hiểu mà đúng không, nên đừng quá so đo nữa."
Nguyễn Lệ lười phải nói nhiều lời với bọn họ “Ba nhớ dọn đồ của con ra nhé, chị gái chắc chắn không muốn dùng đồ cũ của con đâu, như vậy thật ủy khuất.”
Cô vốn đã chuẩn bị xong để chuyển ra ngoài, nhưng đêm nay, khi bước vào căn phòng này, chắc hẳn mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn, bên trong có đầy đủ đồ đạc, nhưng không thể so sánh với phòng cũ của cô trước đây.
⬅ Trước Tiếp ➡