⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng thở dài nhẹ nhõm một hơi đồng thời lại có chút mất mát, tɾong lòng ê ẩm, ngay cả khi hắn làm không đúng, thì nàng vẫn nhớ hắn, vì anh trai không chỉ là người nàng thân nhất mà còn là người đối xử tốt nhất với nàng nữa.
Sắp tới sinh nhật anh trai rồi mà cũng không có dấu hiệu sẽ xảy râ chuyện tɾong giấc mơ kia. Nhưng nó muốn nói cho nàng cái gì? Haynó chỉ đơn thuần là giấc mơ thôi?
Nàng không biết nên tặng quà gì cho anh trai cả, hắn cái gì cũng không thiếu, thứ nàng có thể tặng chính là tâm ý của mình.
Hắn uống chút rượu nên có hơi say, mở cửa xong thì liền cởi quần ra trước mặt nàng.
Nàng bị động tác của hắn doạ sợ tới mức nhảy dựng lên.
“Anh làm gì đó ”
“Anh đã đợi em mười mấy năm, mà nay em đã 20 rồi, anh rốt cuộc chờ không được nữa.” Hắn nói.
“Biết bảo bối là lần đầu tiên, nên anh sẽ cố gắng nhẹ nhàng hết sức, không làm đau em đâụ”
“Anh… Anh…” Hắn có biết hắn nói cái gì không, sao lại có thể như vậy chứ.
“Anh cái gì?” Nói xong hắn liền tiến lên không chút khách khí mà cởi quần áo nàng ra.
“Em là em gái anh đó.” Nàng gấp đến độ không biết nói cái gì để ngăn cản hắn.
“Em nói em là em gái anh thì còn không phải là của anh sao?”
Nhìn nàng không ngừng giãy giụa, muốn thoát khỏi hắn, tɾong lòng hắn đột nhiên dâng lên sự hung ác.
Dừng thắt lưng trói tay nàng lại, miệng cũng bị cà vạt nhét đầy không thể nói chuyện.
“Bảo bối, em tốt nhất nên ngoan ngoãn đi, anh trai không muốn làm em bị thương đâụ”
Nàng sợ hãi, nên nàng đã kề sát vào cổ hắn cọ cọ để lấy lòng.
Hắn thấy nàng đã ngoan hơn một chút thì lấy cà vạt tɾong miệng nàng ra.
“Anh ơi, em đau quá, em sợ đaụ” Giọng nói nàng mềm mại kỳ cục.
“Bảo bối không cần sợ, anh sẽ làm rấtnhẹ nhàng.” Hắn dỗ dành hôn môi nàng.
Nàng rốt cuộc đã biết, anh trai hôm nay sẽ không bỏ qua cho nàng đâụ
Hắn rốt cuộc cũng được như mong muốn bấy lâu ma͙nh mẽ tiến vào, trở thành một thể với nàng
Nàng chung quy là của hắn nannan nannan Đã h0àn toàn thuộc về hắn rồi.
Nàng đau đến mức không muốn nói chuyện, đờ đẫn nhìn anh trai vừa quen thuộc lại xa lạ, cảm giác chính mình kỳ thật vẫn luôn sống tɾong lồng giam không lối thoát…
Nhưng nếu không phải có anh trai bảo vệ, thì nàng cũng không sống được đến bây giờ, nhưng anh trai ôn nhu lại giam cầm nàng hít thở không thông, nàng phản cảm việc anh trai làm, nhưng lại không thể rời khỏi hắn, vì không ai sẽ như anh trai quý trọng nàng, yêu quý nàngnhư vậy.
Dù nàng không muốn, nhưng nàng vẫn chấp nhận tình yêu cuồng nhiệt của anh trai, nàng cũng chạy không được…
Đây thật sự là một sự thật tàn khốc lại không thể kháng cự
Tác giả có lời muốn nói Giải thích một chút, vide0 kia là quà thành niên đặc biệt của anh trai cho nàng khi nàng 18 tuổi.
Nhưng mãi sau này nàng mới biết được.
Đồng Hạ bị một kẻ điên cầm tù
Khi nàng tỉnh lại, chỗ cổ dâng lên từng trận đau đớn, giơ tay muốn xoa xoa, thì “leng keng” một cái, tiếng xiềng xích va chạm nhau vang lên. Lọt vào trong tầm mắt là một sợi dây xích đen trên hai tay, sau đó nàng phát hiện không chỉ trên tay, còn có cổ, mắt cá chân đều bị xích lại, sợi xích kéo dài đến tường.
Người cầm tù nàng chắc hẳn là người cường thế có du͙c vọng khống chế rất mạnh.
Đồng Hạ suy đoán nơi này có lẽ là tầng hầm ngầm, không có cửa sổ, nên không biết ở đây là đâu cả. Chỉ có chỗ cầu thang lộ ra một tia sáng nên nàng mới có thể thấy mơ hồ.
Không có không khí lưu thông, mà căn phòng còn chật chội ẩm ướt làm hầm ngầm tối đen trừ nàng ra thì chỉ có bóng tối yên tĩnh.
Vừa mới tỉnh lại nên nàng cảm thấy người không thoải mái, đầu óc đã bắt đầu mê mang, rồi lại lần nữa lâm vào hôn mê.
⬅ Trước Tiếp ➡