⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên hô hấp của Mục Diệc Thần hơi ngưng lại, một luồng nhiệt vô thức từ bụng dưới xông lên.
Người phụ nữ này tuy tâm cơ thâm sâu, lòng dạ độc ác, thế nhưng, quả thực cũng có bản lĩnh quyến rũ người khác thật đấy!
"Người phụ nữ chết tiệt! Đừng kéo nữa, mau đứng lên đi!
Nhìn Lạc Thần Hi luống cuống tay chân đất từ dưới đất bò dậy, Mục Diệc Thần chỉ cảm thấy cô đang muốn khiêu chiến ý chí của hắn.
Thế là hắn nhanh chóng bước lên phía trước, thô lỗ kéo cô dậy.
"Ối!"
Lạc Thần Hi bị người đàn ông cầm tay kéo mạnh lên, vốn định thuận thế mượn lực mà đứng vững, nhưng ai ngờ, hai chân của cô lại một lần nữa bủn rủn bất lực, ngược lại cả người ngã vào trong lòng của Mục Diệc Thần.
Sự việc quá đột ngột, Mục Diệc Thần không kịp chuẩn bị, nên đã trực tiếp bị cô đẩy ngã nhào trên sàn nhà.
"Lạc! Thần! Tâm!"
Nghe tiếng nghiến răng nghiến lợi của Mục Diệc Thần từ bên tai truyền tới, Lạc Thần Hi thực sự khóc không ra nước mắt.
Ông trời làm chứng!
Cô tuyệt đối không hề có ý muốn câu dẫn Mục Diệc Thần đâu.
Cô còn hận không thể cách xa Mục Diệc Thần ra một chút cơ mà!
Cái loại đàn ông bá đạo hung hăng này, tính cách đáng ghét đến tột cùng, dù gương mặt ngắm rất thuận mắt nhưng có không tiền cho cô cũng không thèm nhận!
Thế nhưng, cả hai lần cô đều run chân, vừa nãy cảnh "xuân" lộ ra ngoài còn có thể nói là ngoài ý muốn. Bây giờ thì hay rồi, trực tiếp đẩy ngã người ta... Dù có trăm cái miệng cũng không biện minh được nữa rồi.
Ánh mắt của Lạc Thần Hi vô tình lướt xuống môi của Mục Diệc Thần, một đôi môi mỏng hoàn mỹ đang hơi mím lại. Đặc biệt, phần môi dưới còn có một vết máu.
Không lẽ... Không lẽ chính là do cô mà ra?
"Cô còn đang nhìn cái gì nữa hả? Ra khỏi người tôi nhanh lên!"
Mục Diệc Thần cực kỳ phẫn nộ.
Hắn thế mà lại bị người phụ nữ mà hắn chán ghét nhất cưỡng hôn!
Vô cùng nhục nhã!
Mồ hôi hột trên trán Lạc Thần Hi tươm ra, "Đứng lên thì đứng lên, làm gì mà dữ dằn như vậy chứ?
Anh cho là tôi thích gần gũi anh như thế lắm à?"
⬅ Trước Tiếp ➡