Cô không chỉ lên tiếng mà còn bật dậy, muốn đuổi theo.
Thế nhưng, chỉ trong nháy mắt ngay khi cô đứng dậy, một luồng nhiệt quái dị mang theo cảm giác nóng rực đột nhiên từ bụng dưới của cô truyền lên
Hai chân Lạc Hi Thần bỗng nhiên trở nên mềm nhũn, ngã xuống một cái.
Sàn nhà liền vang ra một tiếng "rầm" thật lớn.
Chết tiệt... Đau quá, đau chết đi được!
Lạc Thần Hi đau đến mức nước mắt cũng suýt nữa chảy ra.
Cú ngã rất đau, hai tay và hai đầu gối thậm chí cả đầu của cô đều đập xuống đất, bộ dáng này có khi còn diễn tả chính xác hàm ý của câu thành ngữ "phục sát đất" trong sách giáo khoa cao trung là như thế nào.
Cái mông vì ngã chổng vó mà hướng thẳng lên trời.
Càng khổ hơn là, mặt cô tiếp đất trước!
Cô cảm giác cả khuôn mặt của mình đều biến thành cái bánh chưng rồi!
Mà một tiếng "Đứng lại" sấm động trời đất này tất nhiên cũng đủ làm Mục Diệc Thần dừng bước.
Hắn xoay người, nhìn người phụ nữ đang nằm trên sàn nhà với tư thế kì quái kia, nét mặt so với trước đó càng thêm đen, nhìn như mực cũng sắp chảy ra từ khuôn mặt đó.
"Hôm nay dù chiêu thức quyến rũ đàn ông của cô có đa dạng, có sáng tạo đến thế nào đi nữa, thì đáng tiếc... Đối với tôi cũng vô dụng cả thôi!"
Nghe được rõ sự kinh thường trào phúng trong lời nói của Mục Diệc Thần, đột nhiên Lạc Thần Hi quên hết mọi cảm giác đau đớn, ngẩng đầu lên căm tức nhìn người đàn ông đang ở trên cao nhìn xuống kia.
"Anh cũng tự yêu bản thân mình quá rồi đấy? Con mắt nào của anh nhìn thấy tôi quyến rũ anh hả?"
"Cả hai mắt đều thấy."
Mục Diệc Thần nói một cách đầy ẩn ý.
Lạc Thần Hi hướng theo tầm mắt của hắn rồi cúi đầu nhìn xuống bản thân, trong nháy mắt vẻ mặt của cô liền biến sắc.
Vừa nãy vì quá nóng, nên cô đã cởi bớt vài nút áo ngủ ra cho mát một chút. Bây giờ, với cái tư thế ngã chổng vó này, đột nhiên lộ ra một mảng lớn da thịt trắng ngần như tuyết, ngay cả rãnh ngực sâu hoắm đều có thể thấy rõ ràng...
Lạc Thần Hi nhanh chóng túm lấy cổ áo, kéo bộ đồ ngủ, muốn che khuất "cảnh xuân" vừa bị nhìn thấy.
Nhưng cô vốn dĩ không nghĩ đến, lúc cô ngã chổng vó, vạt áo ngủ cũng bị tốc lên theo, lộ ra cặp chân thon dài của cô.
Theo động tác kéo áo lên của cô, thì áo ngủ cũng từng tí một mà nhích lên, cho đến khi chúng không thể che được cái mông nhỏ của cô nữa.