Dù cô có người chồng trên danh nghĩa kia, thế nhưng, Mục Diệc Thần cũng không phải người thân của cô.
Hơn nữa, dựa trên những sự việc xảy ra sáng sớm hôm nay, thì Mục Diệc Thần thậm chí còn ghét cay ghét đắng người chị Lạc Thần Tâm của cô nữa kìa!
Hiện tại làm thế thân của Lạc Thần Tâm, Mục gia đối với cô mà nói, không khác nào đầm rồng hang hổ cả
Cô... Thật sự chỉ còn có một người thân là Lục Văn Quân mà thôi...
"Mẹ, mẹ yên tâm đi, con nhất định sẽ nghĩ ra cách cứu mẹ! Bác sĩ Lâm đã nói rồi, với tình trạng của mẹ bây giờ, sau khi cấy ghép tim thì có thể sống thêm ít nhất hai mươi năm, chỉ cần tìm được người hiến thích hợp, nhất định có thể chữa trị dứt điểm!"
Lạc Thần Hi nuốt ngược nước mắt vào trong, đáy mắt ánh lên vẻ kiên cường!
"Lạc tiểu thư..."
Nghe có người gọi cô, Lạc Thần Hi quay đầu nhìn lại, phát hiện là Lâm Thăng, bác sĩ trưởng khoa chữa trị cho Lục Văn Quân.
Lâm Thăng tuy còn trẻ tuổi nhưng lại rất có tài. Anh vừa về nước sau hai năm du học, y thuật cao cường, phong độ ngời ngời, chính là hình ảnh đại diện của bệnh viện Di Hòa.
Lạc Thần Hi nhanh chóng gạt nước mắt rồi đi tới.
"Bác sĩ Lâm, còn có chuyện gì sao?"
Lâm Thăng nhìn vệt nước mắt còn lưu lại trên mặt của Lạc Thần Hi, rất muốn đưa tay lên lau giúp cô, nhưng cuối cùng chỉ mím mím môi.
"Lạc tiểu thư, cô đừng quá đau lòng, chuyện quan trọng nhất hiện tại chính là phấn chấn lên, đem hết sức lực cho cô để tìm người hiến thích hợp cho bà Lục. Tôi có bằng hữu ở không ít bệnh viện quốc tế, cũng sẽ có thể giúp cô một phần."
Lạc Thần Hi cảm kích vạn phần, "Cảm ơn anh, bác sĩ Lâm, lần này nếu như không có anh, tôi thật sự..."
Lâm Thăng lắc đầu, ngắt lời cô, "Lạc tiểu thư, đây là trách nhiệm của mỗi người bác sĩ như tôi, không cần phải nói cảm ơn. Ngược lại có một việc, tôi nghĩ nên nhắc nhở cô một chút."
"Chuyện gì vậy?" Lạc Thần Hi ngẩn ra.
Lâm Thăng do dự một chút, như thể đang muốn tìm từ ngữ thích hợp.
"Hừm, chính là... Không biết trong nhà cô có phải có người thân nào đó hay xảy ra mâu thuẫn với bà Lục hay không? Dù gì thì sau này, hy vọng cô nhắc nhở người đó cố gắng hạn chế việc xuất hiện trước mặt bệnh nhân, tránh làm ảnh hưởng đến tâm tình của bệnh nhân. Còn một vấn đề nữa, đó là...về chuyện viện phí, cô có phải đang gặp khó khăn gì hay không?"
Lạc Thần Hi lại càng nghe càng thấy không đúng, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Bác sĩ Lâm, có phải đã có ai đó làm gì mẹ của tôi mới khiến bà ấy đột nhiên phát bệnh, đúng không?"
Lâm Thăng thở dài, "Đúng vậy, có một vị phu nhân chừng bốn mươi tuổi, tóc xoăn màu nâu đỏ, sáng sớm hôm nay đã đến bệnh viện. Nói đến để thăm bệnh nhân, thế nhưng vừa đến phòng bệnh, liền kiếm cớ nói bà Lục đang ở phòng bệnh có sử dụng thiết bị quá xa xỉ, nói bệnh viện cố ý lừa gạt tiền. Về vấn đề này... cô cũng biết đó, với tình trạng hiện tại của bà Lục, những thiết bị này đều là tất yếu, thiếu một thứ nào cũng đều có thể dẫn đến nguy hiểm tính mạng! Sau đó, bà ấy còn cùng bà Lục tranh cãi một trận..."
Nghe đến đấy, Lạc Thần Hi lập tức hiểu rõ vấn đề. Nhất thời, sắc mặt của cô trở nên tái nhợt đi.
"Tôi biết rồi! Bác sĩ Lâm, cảm ơn anh đã nói cho tôi nghe những điều này. Giờ tôi xin phép đi trước, phiền anh giúp tôi chú ý tình trạng của mẹ tôi nhiều hơn một chút."