⬅ Trước Tiếp ➡
Lại có thể tự phụ về bản thân mình như vậy?
Được rồi, cứ cho là hắn rất ghê gớm đi...
Thế nhưng, hắn cũng không thể sỉ nhục người khác như vậy!
Tóm lại, lúc trước cô còn tưởng rằng Mục Diệc Thần là người có thể thương lượng được, muốn cùng hắn đàm phán, bây giờ nhìn lại thì hình như bản thân cô đã suy nghĩ quá nhiều rồi!
Chẳng qua, Mục Diệc Thần cũng hi vọng hai người đường ai người nấy đi, không can thiệp vào chuyện của nhau, việc này vừa hay lại trúng ý của cô!
"Từng giấc mơ lần lượt bay lên khung trời, là mỗi lần khoảng thời gian xưa cũ qua đi…"
Điện thoại di động mà Lạc Thần Hi bỏ trên tủ đầu giường vang lên.
Cô nhanh chóng nhấc máy.
"Lạc tiểu thư, tôi gọi từ bệnh viện Di Hòa quốc tế, bệnh tình của mẹ cô, bà Lục Văn Quân, đang chuyển biến xấu, hiện đã được đưa vào phòng phẫu thuật, mong cô nhanh chóng tới ngay..."
Bệnh viện quốc tế Di Hòa.
Lạc Thần Hi ngay khi vừa nhận được điện thoại đã vội vàng từ Mục gia chạy tới, ngồi mấy tiếng đồng hồ liền trước cửa phòng giải phẫu.
Mấy tiếng đồng hồ này đối với cô mà nói, dài như mấy năm trôi qua vậy...
Cuối cùng, Lục Văn Quân cũng thoát khỏi tình trạng nguy kịch.
Lạc Thần Hi nằm sấp trước giường bệnh, nhìn khuôn mặt tái nhợt đang đeo dưỡng khí của Lục Văn Quân, vành mắt lặng lẽ đỏ lên.
Cô nhớ tới lời mà vừa nãy bác sĩ nói với cô.
"Lạc tiểu thư, tình trạng của mẹ cô cực kỳ không tốt, nửa tháng trước vừa mới phát tác một lần, chẳng bao lâu, lại phát bệnh thêm lần nữa… Tuy rằng lần này may mắn cấp cứu kịp, thế nhưng, nếu như sau này lại tái phát thêm lần nữa thì e là..."
"Còn nữa, Lạc tiểu thư, dựa theo tình trạng cơ thể hiện tại của mẹ cô, dù có bị kích động hay không thì cũng chỉ còn sống được khoảng thời gian tầm nửa năm nữa thôi. Cơ hội duy nhất chính là trong thời gian nửa năm này có thể tiến hành phẫu thuật cấy ghép tim thành công. Tuy nhiên, bộ phận hiến tạng lại có rất ít người. Có lẽ, cô nên chuẩn bị tâm lý trước đi..."
Nửa năm! Chỉ còn thời gian nửa năm!
Lạc Thần Hi dù cố gắng thế nào cũng không thể nào chấo nhận được kết quả như thế này.
Rõ ràng năm ngoái khi Lục Văn Quân đến kiểm tra sức khoẻ, các bác sĩ đều nói bệnh tình của bà đã được khống chế rất tốt, có thể khoẻ mạnh sống thêm ít nhất hai mươi năm cũng không thành vấn đề.
Nếu như không phải đột nhiên Lạc An Quốc chạy tới nhận lại cô, thì Lục Văn Quân nhất định vẫn rất bình an.
"Mẹ, mẹ nhất định phải cố gắng khỏe lại nhé. Nếu không, con ngay cả một người thân cũng sẽ không có, chỉ còn lại một mình trên đời này mà thôi..."
Tuy rằng cô có cha ruột, thế nhưng, Lạc An Quốc thực chất chỉ coi cô là thứ công cụ đổi lấy danh lợi cho ông ta mà thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡