Triệu Mạn cũng vừa xong việc đồng ruộng xong, vẫn là người thanh niên trí thức đầu tiên đi vào sân nhà như mọi khi, mà cô thấy một người từ rất xa, chẳng phải là Vương Quế Hoa sao?
Trong tay Vương Quế Hoa cầm mấy thứ đồ vật, bên trong phong thư chính là thư giới thiệu mà trong một cái rổ khác thì đựng quả đào, còn có trứng gà và một số thứ, nhìn thấy Triệu Mạn bà ngây ngẩn cả người.
Cô gái trẻ mặc chiếc áo sơ mi vải mịn xanh thẳm, tóc búi cao thẳng lên thành một búi nhỏ, đôi mắt to sáng ngời như một đôi mắt cún, thấy người tới thì cong lên nhìn vô cùng hiền hòa, ngọt ngào gọi một tiếng “Thím.”
Rất khó để tưởng tượng từ sớm cô gái này đã mất mẹ ruột, còn nhỏ tuổi đã bị đưa tới huyện Tân Nguyên cắm đội, loại trẻ con sống ở thành phố lớn như thế này mà làm việc cũng không than khổnan điều này là Vương Quế Hoa hỏi thăm được từ chỗ chị em nhà mình là Vương Thúy Hoa ra.
Chưa nói tới nhân phẩm mà chỉ nhìn dáng vẻ này cũng khiến cho người ta đau lòng.
Một sọt đồ được nhét vào trong tay Triệu Mạn “Mạn Mạn, thư giới thiệu đã lấy về rồi, đơn gửi tiền mẹ sợ con đánh mất nên khi nào đi thì mẹ gửi cho con, 50 đồng tiền này là thêm vào cho con mua vé xe lửa và tiền ăn uống khi trên đường.”
Đi tới Đường Thành không cần tới 50 đồng tiền, đây là Vương Quế Hoa lại thêm vào cho một ít, trong lòng Triệu Mạn tràn ngập cảm kích.
Lúc này quân nhân và người nhà quân nhân ngồi xe có ưu đãi, có một số thời điểm nào đó còn không cần phải tiêu tiền nhưng mà hiện tại Triệu Mạn và Hàn Cảnh Du còn chưa có kết hôn nên phải tự bỏ tiền vé xe lửa ra.
“Đã lấy được thư giới thiệu rồi ạ?” Triệu Mạn thật đúng là không thể tin được, tốc độ của Vương Quế Hoa thật đúng là khiến con người ta cảm động.
“Đi sớm một chút chúng ta cũng yên tâm hơn một chút, con về Đường Thành trước một đoạn thời gian đúng không, trên đường đi xa xôi có một số đồ không tiện mang theo, nơi đó mẹ có hai bình rượu là lão đại gửi về từ quân doanh, đến lúc đó con cũng mang theo đi.” Vương Quế Hoa nói “Lẽ ra chúng ta cũng phải đi một chuyến tới nhà chào hỏi ba con nhưng mà đường đi xa xôi cũng không tiện xin thư giới thiệu, chỉ với mỗi mình con đã phí biết bao công sức, chờ sau này tiện hơn chúng ta lại đi tới Đường Thành chào hỏi ông ấy.”
Đây là lời nói khách khí, đường đi từ huyện Tân Nguyên tới Đường Thành, đường đi tới tới lui lui phải lăn lộn vài ngày không nói, tốn mấy chục đồng tiền là có thể có hai vé giường nằm, nhưng mà Vương Quế Hoa nói như vậy tỏ vẻ bà rất coi trọng Triệu Mạn.
Ở nông thôn có thể tích cóp được hai bình rượu trắng đã không dễ dàng, nếu Vương Quế Hoa đều đem tới đây hết đó là coi trọng cô, đại đa số người ở thời đại này đều thuần phác, bà cũng không có suy xét đến tình huống lỡ như Triệu Mạn chạy trốn mà mang cả thư giới thiệu tới, cũng đưa cả rượu trắng tới, lúc này Triệu Mạn thật sự cảm động “Con thật là quá hạnh phúc, có thể gặp được một người mẹ chồng tốt như vậy, con không có mẹ nên về sau ngài chính là mẹ ruột của con, chờ khi con tới Đường Thành tìm được anh Hàn rồi sẽ gọi điện thoại cho mẹ, ngày mai con sẽ đi vào trong huyện mua vé xe lửa.” Cô thật là gấp không chờ nổi muốn rời đi nơi này.
Đời trước ở trên mạng tự học nâng bi quá nhiều nên trên phương diện này quả thực Triệu Mạn không cần thầy dạy cũng tự hiểu, khi biểu diễn kết hợp với nhân cách này khiến cô không có một kẽ hở.
Vương Quế Hoa quá vui mừng, chưa từng có ai nói ra mấy lời này trước mặt bà, nghe thì hưởng thụ đấy nhưng cầu cô gái này đừng có gặp ai cũng nói ngọt như vậy.