⬅ Trước Tiếp ➡
“Em có sợ hãi không?” Ngụy Mẫn hỏi, cô không phải không có lo lắng, từ quê quán tới huyện Tân Nguyên là cô đi tới cùng với rất nhiều bạn học, lại có người trong huyện sắp xếp, dọc theo đường đi vẫn vô cùng lo lắng nhưng lần này là một mình Triệu Mạn trở về.
“Chị, không đi xem thử làm sao mà biết được ạ? Con đại bàng chỉ có bay trên trời mới có thể biết được thế giới hùng vĩ, mới to gan dám làm.” Loại chuyện rót canh gà này vẫn là thứ mà Triệu Mạn biết làm nhất, cô lấy ra bản chất diễn tinh của mình, lừa dối sinh động như thật “Chúng ta là con gái của tổ quốc, nơi nào của tổ quốc cần chúng ta thì chúng ta phải đi tới nơi đó, hiện tại đồng chí Hàn Cảnh Du của chúng ta cần một người vợ đương nhiên cũng phải lấy ra nhiệt tình như năm đó chúng ta tới cắm đội lao về phía tây của tổ quốc, chị Mẫn, tương lai chị sẽ hiểu được lựa chọn hôm nay của em là đúng.”
Chờ tới vài chục năm sau, Đường Thành sẽ trở thành đô thị quốc tế hóa quy mô lớn, chị sẽ biết quyết định hôm nay của em chính xác cỡ nào.
Con người ở thời đại này thuần phác, Ngụy Mẫn nhìn cô em gái nhiệt huyết sôi trào cảm thấy cô… có hơi ngốc
Nói thật làm một người tốt nghiệp đại học xong đã xách theo hành lý vào nam ra bắc, là một xã súc đi khắp các nơi của tổ quốc, đã từng sáng lập thẻ hội viên kim cương dành cho người bay liên tục một năm, Triệu Mạn tin tưởng chẳng qua là một chuyến bay về Đường Thành mà thôi, cô coi chuyến hành trình lần này coi như một chuyến bay một lần ngàn dặm.
Khoảng cách cô tới thành thị cũng càng ngày càng gần rồi.
Người ba vô liêm sỉ, con tới đây
Gần đây thật là mọi chuyện đều đúng ý Triệu Mạn.
Người nhà họ Hàn được tin chính xác là bắt đầu đi trong huyện tìm quan hệ lấy thư giới thiệu, đầu tiên là gọi điện thoại tìm lãnh đạo bộ đội bên kia.
Vừa khéo Hàn Cảnh Du bị điều đi nơi khác mà người phụ trách hậu cần là cán sự Triệu lại rất thân quen với người nhà họ Hàn, thường xuyên qua lại với nhau nên đã lấy thư giới thiệu gửi qua bên kia giúp nhà họ Hàn.
Mà khi nhà họ Hàn nhận được tin đăng ký gửi tới từ quân đội đã là mười ngày saụ
Vương Quế Hoa nhận được thư giới thiệu lập tức bảo con trai chạy tới đại đội làm chứng minh, cầm chứng minh của đại đội và thư giới thiệu của quân đội đi tới huyện xin thư giới thiệu, cán bộ trong huyện thấy thư giới thiệu của bộ đội rồi tự nhiên không có ý kiến gì, rất nhanh mọi thủ tục đã được làm thỏa đáng, nhìn lão nhị phong trần mệt mỏi từ huyện thành về, Vương Quế Hoa vỗ vỗ bả vai con trai “Làm tốt lắm lão nhị.”
Lão đại chính là thần tượng trong lòng hai người em trai, Hàn Cảnh Lâm có thể vì anh trai lên núi đao xuống biển lửa không chối từ, trên gương mặt ngăm đen tràn ngập nụ cười hạnh phúc “Mẹ, vậy là anh trai con cũng đã có vợ?”
Chính bản thân anh ôm vợ ấm ổ chăn hay suy nghĩ anh trai mình khổ thế chứ, đã hai mươi mấy tuổi mà có khả năng tay con gái còn chưa từng được sờ, trong lòng vô cùng áy náy.
Loảng xoảng nan
“Cái thằng bé đầu gỗ này ” Vương Quế Hoa không chút khách khí gõ một cái lên đầu con trai “Vậy phải đãi tiệc rượu mới chính thức xem như là con dâu nhà chúng ta, nhưng mà anh trai con ở nơi khác nên cũng chẳng chú ý được nhiều lắm, chúng ta cũng không phải người cổ hủ, cũng không thể để con dâu ôm gà trống bái đường, như vậy con chờ anh trai con về Đường Thành thì nói một tiếng không bày tiệc rượu cũng không thể để con gái nhà người ta chịu thiệt được.”
Lời mẹ già nói như thánh chỉ, Hàn Cảnh Lâm gật gật đầụ
“Mau đi ăn cơm nhanh đi, mẹ đi báo tin cho người ta.”
⬅ Trước Tiếp ➡