Dưới da cô, mồ hôi túa ra như một phản ứng tự nhiên. Phần đùi đã bị cẩu véo đến mức muốn nát, An Nhiên muốn khóc mà không được, chỉ có mồ hôi lạnh cứ thế chảy ròng ròng.
“Ngủ chứ có vất vả gì đâu mà lại chảy mồ hôi?”, giọng Vũ Như vang lên, xen lẫn tiếng cười như đang chơi một trò chơi thú vị, “Hồng Ngọc, mau hầu hạ con ranh này đi”
Hồng Ngọc “Dạ” một tiếng, tiếp theo liền đem áo của An Nhiên lột ra. Lập tức, một cơn buốt lạnh ập đến, làm tất cả lỗ chân lông trên người cô co rúm lại. Chiếc khăn được tẩm nước đá lạnh buốt cứ chà đi chà lại liên tục, làm cơ thể An Nhiên nổi lên tầng tầng lớp lớp gai ốc. Cô liên tục rùng mình vì bị lăn lộn giữa cơn đau và cơn lạnh, cảm nhận rõ khí lạnh xuyên qua da, ngấm dần vào bắp thịt rồi xâm nhập đến tận xương tủy.
May dừng lại!!! Cánh môi tái nhợt của An Nhiên run lẩy bẩy, bộ dạng thảm hại không thể tả. Nhưng cô không thể trốn tránh, đành cam chịu cho bọn họ đày đọa đến khi thỏa mãn mới chịu rời khỏi phòng.
Trong lúc ấy, Minh Châu gọi không biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho Hoàng Kiên mà không được. Nguyễn An Nhiên đã hơn một ngày bặt vô âm tín, không thể liên lạc. Đêm hôm qua, lúc biết tin An Nhiên không đi làm, Minh Châu cực kì kinh ngạc. Vậy mà khi cô nói với Hoàng Kiên, anh ta cũng mất tích luôn, khiến cô càng hoàng mang tột độ. Rốt cuộc là bọn họ đã gặp phải việc gì? Hoàng Kiên đi tìm bạn cô xong cũng mất liên lạc.
“Thuê bao quý khách vừa gọi.”, âm thanh đều đều vô hồn lại một nữa vang lên, Minh Châu điên tiết ngắt máy. Cá Chép thấy điện thoại bị ném bộp xuống giường, gương mặt Minh Châu như muốn bùng nổ thì sợ hãi, vội rúc vào một góc.
Minh Châu nhận ra trong phòng ngoài cô ra còn có đứa nhỏ, vội ép mình nở nụ cười hòa hoãn, đi tới ôm Cả Chép lên.
“Không sao đâu, không có việc gì” Cô bịa ra một lí do để dỗ dành thằng bé. “Mẹ con bận rộn quá nên không về kịp. Mẹ dặn con ở nhà ngoan, mẹ sẽ về sớm”
Cá Chép lập tức giương lên ánh mắt: “Cô nói dối. Con không tin” làm Minh Châu thấy chột dạ.
Cô ấp Cá Chép vào người, vỗ vỗ cái mông tròn của nó, nói thêm: “Cô Minh Châu phải làm việc. Con muốn xem hoạt hình không?” Ông trời ơi, cô đã chậm tiến độ hai chương tiểu thuyết rồi, phải mau cày bừ kẻo tiền thưởng chuyên cần tháng này sẽ vỗ cánh bay đi mất!
"..", thằng bé đáp lại sự sốt ruột của cô bằng một trận im lặng.
“Ăn bánh kẹo nhé?”
“Vẽ tranh? Cho con vẽ hết cuốn tạp chí của cô, đồng ý không?”
Ai da, dỗ trẻ nhỏ sao mà khó quá trời! Minh Châu bất lực thở dài, đành hỏi thắng thằng nhóc: “Vậy con muốn gi?"
Không hỏi thì thôi, hỏi tới là cái miệng nhỏ xíu lập tức nhệch ra, méo xệch: “Con muốn mẹ..”
Được rồi, được rồi. Cô thua! Nam chính trùm xã hội đen lũng đoạn châu Á, nữ chính minh tinh khuynh đảo giới giải trí gì gì đó đều bắt buộc phải chờ cô dỗ thằng nhỏ này đã!
Người ta nói, giữa mẹ và con có một sợi dây liên kết vô hình. Có lẽ vì thế mà Cá Chép ngủ không hề ngon giấc, liên tục giật mình dù đã được Minh Châu ôm chặt vào người. Để thằng bé ngủ được, cô còn tắt đèn tối om, bật một bài nhạc du dương chuyên dùng làm dịu căng thẳng, tăng giấc ngủ sâu, ngay cả nến thơm cùng tinh dầu oải hương đắt tiền mà cô chỉ dám dùng khi bị stress mất ngủ cũng được đốt lên.
Ở bên nhà cũ, An Nhiên cuối cùng cũng được buông tha một lúc. Cả tinh thần và thể xác của cô như bị cả trăm con voi giày xéo, kiệt quệ hoàn toàn.
Ngay lúc cô nghĩ rằng Vũ Như đã tha cho mình thì cửa phòng lại mở ra. Một người hầu tới xem xét túi nước truyền một lát rồi khóa lại. Đã truyền liên tục mấy túi nước rồi mà vẫn chưa tỉnh, ngay cả bác sĩ Linh Chi cũng thấy kì lạ trước một ca bệnh như thế.
Lại một tiếng giày khác cộp cộp tiến vào. “Cô chủ?”, người hầu mau miệng chào hỏi.
Vũ Như ngồi xuống chiếc ghế gần đó, sai cô ta đi làm bữa tối mang lên. Từ lúc phát hiện ra trò chơi hành hạ thú vị này, Vũ Như đã sai người bê luôn chiếc ghế mà cô ta thích nhất sang đây, mỗi ngày đều ngồi ngắm nhìn Hồng Ngọc giở đủ trò với thân thể không khác gì xác chết kia.
Hôm nay, Hồng Ngọc theo lệnh cô ta đi đến công ty tổ chức tiệc cưới điều tra một chút về An Nhiên, Vũ Như ở nhà không cảm thấy hứng thú với việc tra tấn thân thể gầy gò đến tái nhợt kia nữa.
Cô ta ngẫm nghĩ một hồi xem nên chuẩn bị những gì cho lần ghé thăm tiếp theo của Tổng Thành. Một lát sau, khay đồ ăn được mang lên. Trong khay là một đĩa cá hồi sống với những lát cá màu vàng cam tươi roi rói, kèm theo một đĩa hoa quả với ba loại kiwi, dâu tây cùng táo mật được cắt tỉa đẹp mắt. Vũ Như vừa ăn vừa vạch trong đầu kế hoạch lấy lòng Tống Thành.
Hắn ta thích loại phụ nữ tỏ ra yếu ớt, khô khan như An Nhiên sao? Hình ảnh Tổng Thành dũng mãnh vật lộn với con cá sấu để cứu người đã in rất sâu vào kí ức Vũ Như. Nếu lúc đó người ở dưới nước là cô ta, hẳn là hắn cũng sẽ ôm lấy rồi làm hô hấp nhân tạo.
Nhìn đến người đang nằm ngủ say như chết kia, trong lòng Vũ Như càng trào lên cảm giác ghét bỏ cùng cực, giống như có thứ sinh vật ghê tởm nào đó đang cào xé trong lồng ngực. Tổng Thành có thực sự thích con ranh kia? Bọn họ còn chẳng có quen biết gì cơ mà! Ngay cả cái đêm mà hắn đã cưỡng hiếp An Nhiên bốn năm về trước, ngoài Vũ Như ra, chẳng có ai biết rõ sự thực về danh tính đối phương.
Thói ghen tị bốc lên như một trận cuồng phong làm mờ mắt Vũ Như. Lẽ ra giờ phút này cô ta phải được ngồi ở biệt thự của Tổng Thành, ung dung làm phu nhân của tập đoàn NC, vừa mua sắm đồ hiệu online vừa chờ đợi người chồng đã đẹp trai còn giàu có của mình đi làm về, cùng hắn ta ân ân ái ái mới đúng.
Thế mà giấc mơ tốt đẹp đó vỡ nát tan tành chỉ vì con nhãi khốn nạn An Nhiên! Người mặc áo cô dâu sánh bước cùng chồng cô là nó. Người được chồng cô ôm lấy, hôn trước mặt đám đông cũng là nó. Ngay cả khi đã trở thành một thân thể vô lực, người Tổng Thanh tới thăm cũng là nó, người hắn ham muốn cũng là nó!
Khốn kiếp! Thử hỏi, có ai không hận?
Bàn tay Vũ Như siết chặt chiếc nĩa xiên hoa quả, gồng cứng lên đến mức run rẩy. Không cần biết Tống Thành thích loại phụ nữ nào, nhưng đàn bà mù với hai hốc mắt tối om chắc chắn hẳn sẽ không muốn.
Ý nghĩ đó làm Vũ Như bị kích thích. Cô ta nhếch khóe môi cười một tiếng hung tàn, thận trọng tiến lại gần giường ngủ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi siết chặt mảnh kim loại vung lên cao. Hai đầu nhọn hoắt của chiếc nĩa giương lên, bắt được ánh sáng từ đèn trắng chiếu xuống, thình lình lóe một tia lạnh lẽo.
Thịt rơi máu chảy
Đầu nhọn của chiếc nĩa hạ xuống, chạm vào mí mắt của An Nhiên thì dừng lại.
Cô điên cuồng chửi bới trong tâm trí. Con mẹ nó, Nguyễn Vũ Như, chị lên cơn điên cái gì? Muốn đóng vai nạn nhân lương thiện trừng trị kẻ ác mà đòi đâm thủng mắt người ta cũng quá hiểm độc rồi!
Không rõ Nguyễn Vũ Như băn khoăn cái gì, đầu nĩa hạ trên mắt An Nhiên một lúc lâu, hơi nhấn xuống khiến da
mí mắt lõm vào một chút. Trong lòng An Nhiên khẩn trương không ngớt, cô cố sức nhúc nhích bàn tay. Chỉ cần cô cử động được, cô sẽ không tha cho chị ta.
Vũ Như thối tha, khi nhỏ thì ức hiếp cô. Thấy cô bị người làm hại giữa đường thì bỏ mặc cô, còn ra sức lăng nhục. Đến lúc cô bị mẹ đánh đập, chửi rủa, ép phá thai thì cười nhạo cô. Từ hôm qua tới giờ thì liên tục dùng đủ mọi hình thức cấu véo, tát, đâm kim vào bắp chân cô.
Hay lắm! Giờ chị ta tính móc mắt cô.
Loại phụ nữ độc ác như vậy không phải là chị gái, mà là kẻ thù!