⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn cũng chưa chiếm được phần lợi nào, muốn khóc phải là hắn khóc đây này! Bị cô ta lừa kết hôn ngay trước
mặt bàn dân thiên hạ. Bị cái dớp xui xẻo của cô ta làm đổ hàng rào chuồng cá sấu. Vì tìm cô ta mà phải nhảy xuống hồ ngâm nước lạnh, vật lộn với con bò sát khổng lồ kia đến chảy cả máu. Đã thế, tình nhân của cô ta lại còn chạy đến rút súng bắn chỉ thiên trong nhà ngay đêm tân hôn. Bây giờ tử tế đến thăm thì lại bị cô ta cho ăn một combo vừa tát vừa chửi.
 Tống Thành bực bội nhéo nhéo cái mũi đỏ ửng của An Nhiên, một lát lại chuyển qua nhéo cái má cho bõ tức. Câu thật chứ! Hắn nghĩ thầm: “Cứ đợi đến lúc cô tỉnh lại xem, nhất định máu chảy đầy mặt!”.
An Nhiên như thể nghe được tiếng lòng hung hăng của hắn, dứt khoát an tỉnh ngủ hẳn, không còn mê sảng nữa.
 Chờ đến khi tiếng thở của cô đều đều trở lại, Tống Thành đặt cô nằm lại ngay ngắn, kéo chăn lên đắp cẩn thận. Tiếp theo đây hắn nên tính thế nào? Người này có nên giữ lại hay không? Dĩ nhiên hắn căm ghét cô vô cùng. Nhưng mỗi khi bọn họ tiếp xúc da thịt, hắn lại cảm thấy một tia kì lạ khác thường. Mũi hắn gai gai mùi hương hoa mộc thoang thoảng, cái mùi xa lạ nhưng cơ thể hắn lại hưởng ứng như thể không phải mới gặp lần đầu.
Biệt thự nhà Nguyễn Chính Quốc đã sáng đèn khi Tổng Thành quay trở ra. Hắn mang theo một suy nghĩ phức tạp rời khỏi nhà “bố vợ, cứ thế một mạch lái chiếc Audi xuyên qua thành phố đông đúc.
Tống Thành vừa đi khỏi, cánh cửa phòng Vũ Như đã mở ra.
“Cô chủ”, một người hầu mặc váy đen cùng tập đề viền đăng ten tiến vào, “Em vừa nhìn thấy Tống tổng tới nhà ta”
 Vũ Như vừa ngủ dậy, nghe thấy thể vội chạy tới gương chỉnh trang lại đầu tóc, rối rít nói:
“Mau, mau, Hồng Ngọc. Lấy bộ váy khác đến đây cho tôi. Đừng để anh ấy chờ”
Hồng Ngọc vẫn đứng yên, cúi đầu nói: “Ngài ấy ở trong phòng An Nhiên một lúc, sau đó đã về rồi ạ”
Bàn tay đang cầm lược chải tóc của Vũ Như khựng lại. Đặt cái tên Tổng Thành và An Nhiên được đặt cùng trong một câu nói cũng khiến cô ta ghen tị đến chảy máu måt.
 “Lại đây” Hồng Ngọc bị gọi, lập tức đi tới, tức khắc một chiếc lược gỗ vừa cứng vừa nặng ném thẳng vào giữa trán cô ta. “Bổn phận của cô là gì?”
Chiếc lược rơi xuống đất, tạo ra một âm thanh khô khốc. Trán Hồng Ngọc dần đỏ ửng lên, cô ta không dám xoa vết thương, chỉ âm thầm hưởng thụ cơn đau đang lan dần trên mặt.
“Thưa cô, bổn phận của tôi là hầu hạ và nghe lời cô”. Hồng Ngọc cung kính đáp. Khi thốt ra những lời này, trong lòng cô ta âm ỉmột niềm vui sướng hèn mọn. Được rồi, cô ta chính là một người cực kì dễ phấn khích khi người ta bị ngược đãi và cũng muốn đi hành hạ người khác.
Vũ Như tát cô ta thêm mấy cái để xả cơn tức, Hồng Ngọc không dám cãi.
“Có biết vì sao bị tát không?”  “Dạ biết” Hồng Ngọc vốn đang cúi đầu, lại ngẩng lên, nhìn Vũ Như thanh minh. “Em đi ra ngoài làm mấy việc cô chủ giao sáng nay, vừa mới trở về. Nghe những người khác nói ngài ấy yêu cầu không thông báo ạ”
Vũ Như lườm cô ta một cái cháy xém mặt mũi, hạ giọng: “Còn chuyện gì nữa?”.
“Dạ còn” Hồng Ngọc tức tốc đem câu chuyện vừa được đám người hầu rỉ tai nhau báo cáo. Kẻ đã mở cửa cho Tổng Thành kia sau khi thấy “chàng rể” nhà mình tới mà lại không gặp “vợ”, chỉ một mực ở trong phòng một cô gái khác thì rất tò mò. Sau khi mang nước vào phòng, cô ta làm ra vẻ nhanh chóng rời đi nhưng thực chất là đứng dán lỗ tại ngoài cửa nghe ngóng. Khỏi phải nói, âm thanh của trận ẩu đả đã lọt vào tai cô ta không sót tí nào, kể cả tiếng kêu cứu của An Nhiên. Cô ta còn hé cửa nhìn trộm, thấy rõ mồn một cảnh Tống Thành đè lên người An Nhiên, giữ chặt hai tay cô, mặc kệ cô van xin, chửi măng.
“Chiến đấu” ác liệt một lúc, tới khi đối phương khóc lóc thì Tống tổng lại ôm ấp, vỗ về. Trước khi rời đi còn cẩn thận đắp chăn, nhìn ngắm một lúc. Dùng ngón chân suy nghĩ cũng biết cô chủ nhà bọn họ bị cắm sừng rồi!
Hồng Ngọc kể đến đâu, Vũ Như nghiến răng ken két đến đấy. Gân xanh trên thái dương của cô ta nổi lên ngoằn ngoèo như một đám tua rua chằng chịt. Rõ ràng cô ta mới là vợ chính thức của anh, tại sao anh lại không thèm hỏi đến một câu? Tại sao con nhãi kia lại chiếm hết thời gian và sự chú ý của anh?
Càng nghĩ, Vũ Như càng căm hận. Nguyễn An Nhiên bản tính hư hỏng khó đổi, ngay trong nhà cũng dám dụ dỗ anh rể mình, đúng là không coi cô ra gì. Cô sẽ cho cô ta biết ai mới thực sự là con gái của Nguyễn Chính Quốc, mới thực sự là phu nhân nhà họ Tống!
 
Hành hạ
Cơn tức giận của Vũ Như lần này rất khó nguôi ngoai. Hồng Ngọc theo thói quen mang một ly trà thanh lọc cơ thể rất lớn, chờ cô chủ uống xong mới xun xoe nói:
“Cô Vũ Như, bây giờ Nguyễn An Nhiên đó cô muốn xử lý thế nào?”
 Vũ Như hai mắt tóe lửa, bàn tay với những ngón trắng trẻo siết lại như muốn bóp nát cái ly thủy tinh, điên loạn phun ra hai tiếng: “Giết nó”
“..”, Hồng Ngọc vội nhìn lại chủ nhân của mình, xác định xem cô ta đùa hay thật. Đúng là Vũ Như đang nổi cơn điên thật rồi, cô ta còn không biết là mình đang nói cái gì nữa, chỉ muốn xả hết căm tức vào người An Nhiên.
“Xé nát mặt nó ra, chặt đứt tay chân, dùng lửa đốt, dùng kim châm,..” Vũ Như cười lạnh lẽo, tưởng tượng đến cảnh thân thể kia bị hủy hoại đến mức không ra hình dáng gì, trong lòng cô ta thấy thỏa mãn lạ kì.
 Chủ nhân xinh đẹp ngồi bên bàn trang điểm lộng lẫy, tóc dài xõa tung, cười phấn khích nói đến việc giết hại như vậy khiến Hồng Ngọc bị cuốn hút vô cùng. Cô ta cũng hùa theo:
“Những chỗ da nào trên người cô ta bị Tổng tổng chạm qua đều đáng bị cắt ra, đem đốt”
“CÂM MỒM'll”
Cái tên Tổng Thành là cố kị của Vũ Như, cô ta không cho phép người khác nhắc đến hắn cùng An Nhiên. Mỗi lần nghe thấy, trong đầu cô ta lại ùa về một loạt hình ảnh bên bờ hồ đêm qua: Tổng Thành ướt sũng, tay chảy máu đầm đìa vẫn ôm chặt An Nhiên, rồi hắn còn cúi xuống hô hấp nhân tạo cho con ranh đó. Cảnh hắn níu kéo An Nhiên, không cho gã đàn ông kia mang người đi. Giọng Tổng Thành cứ vắng đi vắng lại trong đầu cô ta từ hôm qua tới giờ: “Đã kết hôn với tôi thì là người của tôi.”
Người của Tống Thành. Lẽ ra vị trí đó phải thuộc về Vũ Như cô. Hồng Ngọc bị quát, im lặng một lát lại giở giọng nịnh
bo:
“Cô chủ có nghĩ là giết đi thì dễ dàng quá không?”
Ánh mắt hoang dại của Hồng Ngọc lóe lên một tia thâm độc, vừa hay Vũ Như bắt được, lập tức hiểu ra. Cô ta xoay mình lại, nhìn vào tấm gương sạch như li như lau, không dính một hạt bụi. Trong gương phản chiếu lại một dung nhan xinh đẹp, dưới ánh đèn trắng lóa lại càng thêm phần yêu diễm. Nụ cười vô hồn treo trên khuôn mặt càng làm hình ảnh thêm phần lạnh lẽo. Vũ Như đưa tay lên, hài lòng sờ lên da mặt được chăm sóc cẩn thận, thấp giọng nói:
“Vậy thì cho cô ta nếm càng nhiều đau khổ càng tốt.”
Từ lúc đó, Hồng Ngọc tích cực ra vào phòng của An Nhiên hẳn lên. Khi thì lấy nước đá lạnh lau người, lúc lại lấy kim châm đâm vào bắp chân. Cô ta không dám để lộ dấu vết bên ngoài bởi ngày mai Linh Chi sẽ quay lại khám lần nữa. Đồng thời cũng sợ hãi Tống Thành sẽ phát hiện ra, nếu hắn ta thực sự có khao khát mờ ám với An Nhiên thì tuyệt đối không thể không chú ý đến vùng ngực bị đâm thủng. Hồng Ngọc thở dài, quá đáng tiếc, cô ta còn muốn thử nhiều cách khác thú vị hơn nhiều.
 Dưới sự giày vò chăm chỉ của Hồng Ngọc, cơn sốt của An Nhiên ngày càng diễn biến phức tạp. Khi những mũi kim nhọn hoắt châm vào da thịt, tâm trí cô đã bị đánh thức. An Nhiên đã hồi tỉnh nhưng chưa thể mở mắt. Cô bất lực nằm trên giường, nghe rõ tiếng người đến, nghe bọn họ nói chuyện với nhau rõ ràng.
“Cô chủ nhìn xem, vết kim đâm rất kín, không ai phát hiện ra đâu”
Sau đó, ông quần của cô bị lật lên. Người kia không nói gì, chỉ cười khanh khách. Lập tức, trên bắp đùi cô truyền đến cảm giác đau nhói. Cơn đau càng lúc càng tăng, giống như bị vật gì kẹp lấy da thịt rồi xoáy tròn như muốn dứt ra khỏi cơ thể mình.  Đau quá!!!
An Nhiên muốn chống cự nhưng không thể nhúc nhích nổi một ngón tay. Cô gào thét, quằn quại khi những cơn đau liên tiếp trút xuống. Hai bắp đùi cô giờ đây bỏng rát, không có chỗ nào không đau đớn.
Đừng... Màu dừng lại!!!
⬅ Trước Tiếp ➡