Tám con mắt không thể tin được nhìn chằm chằm về phía Trần Phương Tú.
"Wow Tỉnh thật này Không phải bác sĩ Tôn nói là không tỉnh lại được hay sao?"
"Sao nhà cậu có thể nói ngược như vậy được nhỉ, người ta chỉ bảo là tỉnh lại có thể chỉ là kẻ ngốc chứ đâu có nói là không tỉnh lại được."
"Vậy không phải bà cụ Lục toi công bận rộn rồi hả? Bà ta còn muốn bán con trai người ta đi, lần này xong rồi."
"Cũng khó nói, Phương Tú tốt bụng như vậy..."
Mấy người không hề e dè, ở ngay trước mặt người nhà họ Lục mà bàn tán.
Bà Vương thậm chí còn gọi Trần Phương Tú "Phương Tú, đừng bỏ qua cho bà ta Tôi nói cho cô nghe, bà ta vừa nghe nói có khả năng cô bị đánh hỏng não, căn bản không chữa trị cho cô Bà ta còn ngược đãi Tiểu Huy và Đào Đào nhà cô, không cho chúng nó ăn cơm, mẹ kiếp là thứ gì không biết "
"Mẹ kiếp Bà mới là thứ gì không biết ấy Tôi không vả miệng bà, bà khó chịu đúng không? Mẹ kiếp..."
Bà cụ Lục tức giận giơ chân, giơ tay ném cây chổi đi.
Đáng tiếc, mục tiêu không chính xác, lực đạo cũng không đủ, cái chổi mới bay được nửa đường đã rơi xuống.
L ng ngực bà ta phập phồng dữ dội, đang muốn cãi nhau với bà Vương một trận, thì một chiếc xe gắn máy ba bánh đỗ lại trước cửa nhà họ Lục.
Hai người mặc đồng phục công an bước xuống xe, đưa tay gõ cửa.
"Chúng tôi nhận được tố giác, nói rằng có người đánh con dâu dẫn đến tử vong, xin hỏi ai là Diệp Cúc Hoa?"
Bà cụ Lục dù sao cũng chỉ là một người phụ nữ nông thôn kém hiểu biết, vừa thấy các đồng chí công an, bất giác cảm thấy sợ hãi.
Lại nghe thấy đồng chí công an nói cái gì.
Bà gặp phải chuyện lớn rồi.
Bà cụ vừa mới đánh cháu trai, lại giận lây sang hàng xóm trong nháy mắt cảm thấy lo lắng.
Bà ta cố gượng cười “Sao vậy? Các vị có phải nhầm lẫn gì không?”
Bởi vì thái độ thay đổi quá mức cứng nhắc, nụ cười vừa vặn vẹo vừa xấu xí.
Tiểu Lục Đào chỉ nhìn thoáng qua, sợ hãi xoay người ôm chặt lấy chân mẹ.
“Bà là Diệp Cúc Hoa?”
Hai vị công an quét mắt một vòng xem xét tình huống trong sân, hỏi bà cụ Lục.
Bà cụ vội vàng gật đầu “Đúng vậy đúng vậy, chính là tôi đây, nhưng tôi không giết người, mong các đồng chí xem xét.”
Đồng chí công an nói "Có người báo án bà giết hại con dâu Trần Phương Tú, có nghi ngờ liên quan đến vụ mất tích của Lục Quốc Bình, xin bà hãy hợp tác điều tra với chúng tôi."
"Không hề có chuyện đó " Bà cụ Lục lắc đầu "Con dâu tôi vẫn đang đứng ở đây, tôi không hề giết nó."
Hai đồng chí công an nhìn theo hướng bà cụ chỉ, thấy thật hoài nghi "Cô là Trần Phương Tú?"
Trần Phương Tú yếu ớt gật đầu "Xin chào đồng chí, tôi chính là Trần Phương Tú."
Cô hôn mê hai ngày, vốn đã không có chút sức lực nào, một đường tới đây khó tránh khỏi động đến vết thương ở chân. Lúc này mặt cô trắng bệch, trên trán đổ mồ hôi lạnh, sức lực toàn thân chống đỡ lại cơn đaụ
Hai đồng chí công an không nhìn nổi nữa, bèn đỡ cô ngồi xuống ghế, sau đó bắt đầu kiểm tra thông tin cá nhân "Tên, tuổi, nơi làm việc... Có người báo mẹ chồng cô đánh cô, vết thương trên người cô là do bà ấy đánh sao?"
Bà cụ Lục vừa nghe lập tức kêu lớn "Không liên quan gì đến tôi. Nó là bị xe đụng, không liên quan đến tôi."
Thật ra Trần Phương Tú cũng không nhớ rõ buổi tối hôm trước xảy ra chuyện gì, cô cố nhớ lại, ngập ngừng gật đầu "Chắc là do xe đụng."
Bà cụ Vương nghe vậy, giọng trách móc "Phương Tú, thím biết cháu là người tốt, không muốn làm lớn chuyện, nhưng cháu phải nghĩ đến con mình. Bà ta hành hạ các cháu cũng không phải ngày một ngày hai, nếu không để bà ta biết tội của mình, các cháu sau này phải sống sao?"