Bà cụ Lục va vào cô ta, cả hai người đều ngã xuống đất, đè lên nhaụ
Một già một trẻ bỗng nhiên kêu lên "ai ui", cục diện chốc lát rối bời.
Bên kia cánh cửa bà Vương cười to "Ha ha ha ha đáng đời Đồ thất đức "
Bà cụ Lục tức giận giãy giụa muốn đứng dậy, lại mất thăng bằng, phịch một cái ngã xuống.
Lục Quốc Phú đi vệ sinh xong quay lại, thấy Lục Huy đẩy mẹ mình ra rồi chạy ra bên ngoài, theo bản năng tóm chặt lấy Lục Huy.
Kết quả chỉ trong chớp mắt, mẹ và người vợ đang mang thai của anh ta ngã vào nhau, khiến anh ta cũng không biết có nên buông tay để đi đỡ người hay không.
Cuối cùng vẫn là người phụ nữ trung niên này đỡ bà cụ Lục và Lý Xuân Lan đứng dậy.
Bà cụ Lục vừa đứng vững lập tức đi tìm cái chổi "Tao cho mày mặt mũi rồi đúng không?"
"Dù sao cháu cũng không đi Cháu có mẹ, có bà ngoại, bà không thể bán cháu "
Lục Huy đá liên tục vào Lục Quốc Phú, liều mạng giãy giụa, hai mắt đỏ lên, giống như một con sói nhỏ bị thương.
Lục Quốc Phú bị cậu bé quấy rối, anh ta kéo hai cánh tay nhỏ ra sau, nhẹ nhàng cưỡng chế.
Bà cụ Lục cũng cầm theo cái chổi lao đến "Tao nói mày không nghe, hôm nay tao đánh chết mày Mày có mẹ, có bà ngoại đúng không? Sao không gọi bọn họ đến cứu mày đi?"
Nhìn thấy cái chổi sắp giáng xuống người Lục Huy, một giọng nữ quen thuộc đột nhiên vang lên "Dừng tay "
"Cô bảo tôi dừng thì tôi phải dừng chắc, cô cho rằng cô là mẹ của nó...."
Bà cụ Lục nói được nửa câu, đột nhiên sửng sốt "Phương Tú?"
Cách đó không xa, người phụ nữ xinh đẹp sắc mặt trắng bệch, đầu đang quấn băng gạc, không phải là con dâu cả của bà ta Trần Phương Tú thì là ai nữa?
Trần Phương Tú vịn tay vào ghế, cố hết sức lê đôi chân bị thương về phía này, mu bàn tay bởi vì dùng sức mà nổi đầy gân xanh "Ai cho mẹ bán con trai con? Con còn chưa có chết đâu?"
Giọng nói khàn khàn yếu ớt, ánh mắt lại như muốn ăn thịt người khiến cho xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh như không có sự sống.
Chỉ có Tiểu Lục Đào nhắm mắt theo sau mẹ là không bị ảnh hưởng một chút nào.
Nhìn thấy bà cụ Lục cầm chổi muốn đánh Lục Huy, cô bé còn nhặt cục đá nhỏ, ném vào chân bà cụ Lục "Người xấu… ợ... người xấu… ợ.... Không cho... ợ… không cho đánh anh trai..."
Ném xong cũng không dám nhìn bà cụ Lục, xoay người trốn phía sau lưng mẹ, giấu mặt đi như con đà điểụ
Nghe thấy giọng nói vang dội của cô, Lục Huy phản ứng đầu tiên "Mẹ Mẹ tỉnh rồi "
"Ừ, mẹ tỉnh rồi."
Trần Phương Tú cố hết sức đến gần, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lục Quốc Phú đang giữ tay Lục Huy "Thả nó ra "
Đã quen với việc Trần Phương Tú ở nhà luôn nhẫn nhục chịu đựng, là kiểu mẹ hiền con thảo truyền thống, Lục Quốc Phú lần đầu nhìn thấy cô hung dữ như thế, thậm chí có chút điên, theo bản năng nới lỏng sức lực.
Lục Huy lập tức hất anh ta ra, bổ nhào về phía mẹ, hốc mắt đỏ hoe "Mẹ, cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi "
Trần Phương Tú buông một tay ra ôm lấy cậu bé, vành mắt cũng đỏ lên "Mẹ xin lỗi, mẹ vô dụng để con phải chịu khổ rồi."
"Đừng khóc… ợ… ợ… đừng khóc..."
Tiểu Lục Đào chen vào giữa hai người, ra sức nhảy lên, phát hiện không với tới mẹ, liền kiễng chân lên lau nước mắt cho anh trai.
Đôi tay bé nhỏ mềm mại cọ xát vào khuôn mặt vừa ấm áp lại vừa thân mật.
Chỉ là tiếng nấc của cô bé thực sự quá lớn, Lục Huy nghe thấy không muốn khóc nữa thậm chí còn muốn cười.
Đúng lúc này, nhà hàng xóm kêu to một tiếng "Má ơi Phương Tú tỉnh rồi Vợ Quốc Bình ấy vậy mà tỉnh rồi "
Sau đó, tiếng bước chân hỗn độn tới gần, bên trên cánh cửa lần lượt lộ ra một cái, hai cái, ba cái, bốn cái đầụ