⬅ Trước Tiếp ➡
Mọi người có thể hiểu được hành động của Thẩm Thiên Ân, có điều càng thêm đồng cảm với Thẩm Huệ Huệ bị bỏ lại mà thôi.
Ai cũng nghĩ Thẩm Thiên Ân sẽ được đưa đi, ngay cả trong lòng Tú Phân cũng đã quyết định sẽ dẫn Thẩm Thiên Ân rời khỏi đây.
Ai mà ngờ được, đúng lúc này, Thẩm Thiên Ân xưa nay vốn khôn khéo lại chọn ở lại, nhường cơ hội tốt đẹp cho em gái.
Tú Phân cũng không nhịn được hỏi "Thiên Ân, sao con lại..."
Thẩm Thiên Ân nhìn mẹ rồi mỉm cười dịu dàng, thành khẩn nói "Mẹ, từ nhỏ em đã không có sức khỏe tốt. Rõ ràng là sinh đôi với con, chúng con ăn mặc dùng đồ thường ngày đều như nhau, nhưng con đã lớn thế này rồi mà em vẫn gầy gò nhỏ bé. Con nghe mọi người nói người thành phố ngày nào cũng ăn bánh ngọt, uống sữa tươi, đi học bằng xe hơi, về đến nhà là có ti vi xem... Biết đâu em đến thành phố rồi, sức khỏe sẽ tốt lên thì sao."
Tú Phân nghe vậy, nhìn cô con gái lớn đột nhiên trở nên hiểu chuyện thì trái tim liền thắt lại.
Khi quyết định đưa Thẩm Thiên Ân đi, bà tràn đầy áy náy với Thẩm Huệ Huệ.
Thế nhưng nếu đưa Thẩm Huệ Huệ đi, phải bỏ lại cô con gái vừa hiểu chuyện vừa xinh đẹp này ở lại trong thôn, bà cũng không nỡ lòng nào.
Tú Phân không kìm được nói "Thiên Ân, con đã nghe ngóng nhiều như vậy, chắc con cũng biết bố con không có ý tốt "
"Con biết." Thẩm Thiên Ân khẽ cúi đầu, trên mặt lộ ra vẻ đau khổ vừa phải "Nhưng mẹ ơi, con và Huệ Huệ đều là con gái. Nếu con đi theo mẹ, Huệ Huệ ở lại thì cũng sẽ bị bán để đổi lấy sính lễ thôi. Sức khỏe Huệ Huệ không tốt, nuôi ở nhà bao nhiêu năm như vậy mà vẫn không béo lên được, rõ ràng là sinh đôi mà lại gầy hơn con nhiều như thế. Nếu bị bán đến nhà người ta, người ta chắc chắn sẽ không đối xử tốt với em ấy, vậy thì những ngày tháng sau này của em ấy biết phải sống thế nào đây."
Thẩm Thiên Ân nói tiếp "Con thì khác, con lớn hơn Huệ Huệ một chút, cũng trắng hơn, mập hơn, cao hơn em ấy. Từ nhỏ đến lớn, ai cũng khen con thông minh, cho dù ở nhà gặp phải khó khăn gì thì con cũng sẽ tìm được cách tránh né."
"Hơn nữa Huệ Huệ chưa từng được thấy thế giới bên ngoài, em ấy rất muốn đến nhà mới xem thử. Mẹ, mẹ cứ đưa Huệ Huệ đi đi. Con ở lại trong thôn một mình, nhất định con sẽ cố gắng sống sót." Thẩm Thiên Ân nói xong, còn quay đầu nhìn Thẩm Huệ Huệ rồi bảo "Đúng không, Huệ Huệ."
Thẩm Huệ Huệ "..."
Ngày thường Thẩm Huệ Huệ thích đu phim cày game, cũng gặp không ít mấy loại người giả tạo thế này.
Phần lớn cô chỉ thấy kiểu lời lẽ trà xanh thảo mai này ở trên mạng, đây là lần đầu tiên cô gặp người thật biểu diễn ngay trước mặt mình.
Thoạt nhìn câu nào cũng là thuyết phục Tú Phân để cô ta ở lại, nhưng thực chất chữ nào cũng mang ý giả vờ đáng thương.
Thế thì cũng thôi đi, sợ chưa đủ giá trị thù hận hay sao, cuối cùng cô ta còn phải kéo Thẩm Huệ Huệ vào để đạp cô xuống nữa.
Thẩm Huệ Huệ mới xuyên không đến đây vào sáng hôm nay. Lúc mở mắt ra, cô đang nằm sõng soài trên đất. Có lẽ linh hồn nguyên bản của cơ thể này đã sớm chết đi trong lúc không ai hay biết.

⬅ Trước Tiếp ➡