⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến đây, lòng Tú Phân áy náy vô cùng. Bà nhìn Thẩm Huệ Huệ, mấp máy môi, mấy lần muốn mở miệng nói cho cô biết sự thật, nhưng lại không tài nào nói ra được.
Kiếp trước, Thẩm Thiên Ân chìm đắm trong niềm vui sướng được rời khỏi thôn Phúc Thủy, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt của những người xung quanh.
Lúc này, cô ta liếc nhìn mẹ mình, lại nhìn những người dân làng đang đứng ngoài cổng lớn. Ánh mắt họ đều đổ dồn về đây với vẻ đồng tình thương hại. Cô ta chợt nhận ra, trước giờ cứ ngỡ người rời đi là kẻ chiến thắng, nào ngờ người ở lại mới là người nhận được tất cả sự thương xót của mọi người.
Vì Thẩm Huệ Huệ không còn mẹ nên dân trong thôn càng đối xử tốt với cô gấp bội.
Tuy Tú Phân dẫn Thẩm Thiên Ân đi, nhưng vẫn canh cánh trong lòng về Thẩm Huệ Huệ còn ở lại trong thôn. Biết đâu trong lúc cô ta không biết, bà đã cho Thẩm Huệ Huệ không ít lợi lộc.
Nếu không cô ta cũng không tài nào hiểu nổi, sao một đứa ngu ngốc như Thẩm Huệ Huệ có thể trở thành linh vật của thôn Phúc Thủy.
Mấy năm sau, thôn Phúc Thủy phất lên, tất cả mọi người đều coi Thẩm Huệ Huệ như Thần Tài nhỏ, chỉ hận không thể hái mặt trăng trên trời xuống tặng cho cô.
Ngược lại, cô ta đến hào môn nhưng ngày đêm chịu đủ dày vò, hoàn toàn không có ai quan tâm cô ta sống khổ sở thế nào.
Kiếp này, Thẩm Thiên Ân lựa chọn ở lại trong thôn. Cô ta không chỉ muốn ở lại, mà còn muốn giống như Thẩm Huệ Huệ, khiến mọi người đều cảm thấy cô ta đã hy sinh rất nhiều, cảm thấy áy náy với cô ta mới được.
Nghĩ đến đây, trước khi Tú Phân kịp lên tiếng, Thẩm Thiên Ân lập tức bước lên một bước, chủ động cất tiếng nói trước mặt tất cả mọi người "Mẹ, vừa rồi em gái có nói chuyện với con, em ấy chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài, rất muốn ra ngoài xem thử. Con nghĩ rồi, con là chị nên nhường em, hay là cứ để em ấy đi cùng mẹ, còn con sẽ ở lại trong thôn."
Vị trí Thẩm Thiên Ân đang đứng lúc này vừa vặn ở sau cánh cửa.
Mặt cô ta đối diện với Tú Phân, mặt bên là những người dân trong thôn đang thập thò ngoài cửa, tò mò hóng chuyện.
Lúc nói chuyện, cô ta cố ý cao giọng, đủ để cho tất cả mọi người đều nghe thấy.
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh ngạc, mắt mở to nhìn cô ta đầy vẻ khó tin.
Tin tức vợ chồng Tú Phân và Thẩm Dũng ly hôn vừa truyền ra, Thẩm Thiên Ân đã tức tốc chạy về. Khi thấy Tú Phân ngồi xe hơi trở về, cô ta lập tức tỏ ý muốn theo mẹ rời khỏi thôn Phúc Thủy.
Lúc Tú Phân và Thẩm Dũng tranh cãi, Thẩm Thiên Ân càng là người đầu tiên ôm chân Tú Phân, khóc ngất ngay tại chỗ.
Dù sao cũng chỉ là mánh khóe của một cô gái mười mấy tuổi, những người có mặt ở đây biết rõ trong lòng. Từ nhỏ Thẩm Thiên Ân đã là người có chủ kiến. Rõ ràng là sau khi cân nhắc lợi hại, cô ta phát hiện theo mẹ thì tốt hơn, cho nên thề sống thề chết cũng phải theo mẹ rời đi.
Dưới sự khôn khéo sắc sảo của cô ta, Thẩm Huệ Huệ ngây ngô khờ khạo lại càng có vẻ đáng thương hơn.
Dù sao thì người bình thường đều sẽ tránh xa hạng đàn ông như Thẩm Dũng.

⬅ Trước Tiếp ➡