Thẩm Huệ Huệ cũng giật nảy mình, theo bản năng vơ lấy cây chổi sau lưng, giơ lên chắn trước mặt mình và Tú Phân.
Ngay sau đó, nắm đấm tưởng chừng sắp giáng xuống lại không hề rơi xuống.
Thẩm Huệ Huệ ngẩng đầu lên, chỉ thấy một người đàn ông cao lớn tóc hoa râm đã xuất hiện trước mặt họ từ lúc nào.
Người đó không chỉ chặn được nắm đấm của Thẩm Dũng, mà còn bẻ ngoặt tay ông ta rồi đẩy mạnh một cái về phía saụ
Thẩm Dũng hét lên một tiếng thảm thiết, lùi lại mấy bước ngay tức khắc, sau đó đập lưng vào tường phát ra tiếng "rầm" rồi ngã phịch mông xuống đất.
Người đàn ông hung hăng trước mặt vợ con, khi đối mặt với người đàn ông cao lớn hơn mình lại trở nên yếu ớt như kẻ trói gà không chặt, bị đẩy ngã một cách dễ dàng.
"Đánh hay lắm "
"Phải thế chứ "
"Đáng đời "
"Đáng lẽ phải cho nó một bài học từ lâu rồi "
Tiếng hoan hô vang lên từ ngoài cửa, người dân trong thôn vây xem đều đồng loạt reo hò tán thưởng.
Người đàn ông tóc hoa râm quay đầu, nhìn về phía Tú Phân rồi nhắc nhở "Tiểu thư, đến lúc đi rồi."
Tú Phân ôm Thẩm Huệ Huệ, nhìn ông ta cầu khẩn nói "Châu tiên sinh, tôi muốn dẫn cả hai đứa con gái đi."
Nghe vậy, người đàn ông được gọi là Châu tiên sinh chậm rãi nói "Tôi đã nói rồi, tôi không thể ra tay giúp cô."
"Tôi biết. Nhưng gia đình này thế nào, ngài cũng thấy rồi đấy. Vốn dĩ tôi còn mong chờ vào vận may, nhưng bây giờ tôi đã hiểu con gái chỉ ở bên cạnh tôi mới là an toàn nhất. Tôi không muốn chúng lại đi vào vết xe đổ của tôi." Tú Phân vừa nói, vừa tuyệt vọng thốt lên "Con gái không đi, tôi cũng không sống nổi nữa, ngài cứ mang xác tôi về đi..."
Một tia chớp rạch ngang bầu trời, vài giây sau tiếng sấm ầm ầm vang dội phát ra.
Gió thổi phần phật, bầu trời âm u đến đáng sợ.
Tú Phân co rúm người lại, đứng trong góc.
Mà đứa con gái trong lòng bà, còn gầy yếu đáng thương hơn cả bà.
Nhìn đôi mẹ con này, Châu tiên sinh khẽ cau mày, không nỡ nhìn mà dời mắt đi.
Thẩm Dũng đang ngồi dưới đất hoàn hồn lại thì vớ lấy một chiếc ghế trên mặt đất, định ném về phía Châu tiên sinh.
Thế nhưng không đợi Thẩm Dũng đứng vững, Châu tiên sinh tung một cú đá, Thẩm Dũng cả người lẫn ghế lại ngã sõng soài trên đất, quay về đúng vị trí ban nãy.
Lần này, Châu tiên sinh không dễ dàng bỏ qua cho ông ta nữa. Ông lập tức rút một vật từ sau hông ra, sau đó ngồi xổm xuống rồi dí thứ đó vào cổ họng Thẩm Dũng.
Lưỡi dao sắc bén lạnh lẽo kề vào yết hầu yếu hại nhất của con người. Thẩm Dũng giật bắn mình, ngay cả tiếng kêu gào cũng ngừng bặt, nhìn Châu tiên sinh với vẻ kinh hãi tột độ "Ông... Ông muốn làm gì? Giữa ban ngày ban mặt, ông làm vậy là phạm pháp đấy "
Châu tiên sinh nói với Thẩm Dũng "Người của sòng bạc muốn mấy ngón tay của mày?"
Thẩm Dũng nhìn chằm chằm vào con dao kề cổ, không trả lời câu hỏi của Châu tiên sinh.
Châu tiên sinh thấy vậy, tay cầm dao lại ấn tới thêm một chút.
Thẩm Dũng cảm nhận được lưỡi dao sắc lạnh đang áp sát vào khí quản của mình, chỉ cần đâm vào một chút, e rằng hơn nửa cái cổ của ông ta sẽ bị cắt đứt.
Người của sòng bạc ép từng bước, Thẩm Dũng cũng từng bị đe dọa đến tính mạng.