Tú Phân vừa dứt lời. Không đợi Thẩm Huệ Huệ trả lời, Thẩm Dũng bên cạnh đã kịp phản ứng "Tú Phân, mày định lừa tao hả? Muốn dụ cả hai đứa con gái đi mất, sau đó trơ mắt nhìn tao chết à "
Tú Phân đáp "Xe hơi còn đậu ở đây, tôi cần gì phải lừa ông."
"Vậy thì khó nói lắm." Thẩm Dũng ngờ vực nói "Gái tân còn nguyên cũng chỉ bán được hai nghìn tệ, đồ đàn bà nát như mày, thằng nào ngu mới cho mày hai nghìn tệ Hồi bố mẹ mày bán mày cho tao cũng chỉ có ba trăm tệ thôi..."
"Thẩm Dũng " Tú Phân quát lên "Để bọn trẻ ra xe, tôi ở lại đây, lẽ nào ông còn sợ tôi chạy mất à?"
"Không được " Nhờ Thẩm Thiên Ân nhắc nhở, lần này Thẩm Dũng đã cảnh giác hơn. Ông ta nói với Tú Phân "Hàng đã xài rồi như mày giữ lại thì có ích gì? Hai đứa con gái mà chạy mất thì tao biết tìm tiền ở đâu?"
Nói rồi, ông ta tiến thẳng lên một bước chặn ngay cửa chính, chặn đường đi của họ "Giao tiền ra trước, không thì đừng hòng đứa nào đi được "
Thôn trưởng đứng bên cạnh thấy vậy, vội vàng tiến lên khuyên can "Thẩm Dũng, hai người ly hôn rồi, Tú Phân không còn là vợ ông nữa. Trước đó ông cũng đã đồng ý để bà ấy dẫn một đứa con gái đi cơ mà."
"Giờ bà ta muốn mang đi cả hai, một cọng lông cũng không để lại cho ông đây " Thẩm Dũng chửi bới "Không lấy được tiền, ngón tay của tao coi như xong đời Cái đồ đĩ độc ác như mày cố tình muốn hại chết tao phải không?"
Tú Phân nhìn Thẩm Dũng đang lăm le động thủ bất cứ lúc nào, sau đó lại nhìn về chiếc xe hơi ở phía xa.
Cả dân trong thôn lẫn người trong xe đều đang dõi theo từng cử chỉ hành động của họ.
Tú Phân ôm chặt hai con gái, trong lòng quyết một phen, nói với Thẩm Dũng "Đúng thế, tôi đang lừa ông đấy Tôi muốn dẫn cả hai đứa con gái đi, ông mà bị người của sòng bạc đánh chết ngay tại chỗ thì càng tốt "
"Mẹ mày..." Thẩm Dũng rít lên một tiếng chửi thề, lập tức vung nắm đấm về phía Tú Phân.
Thẩm Dũng đã đánh Tú Phân mười mấy năm nay rồi. Trong mắt ông ta, Tú Phân chính là cái bao cát thịt người để ông ta trút giận.
Mấy hôm trước sau khi bị đánh bị thương, Tú Phân tự dưng chạy lên huyện khám bệnh, hai ngày liền không về nhà. Thẩm Dũng lại bị người của sòng bạc thúc ép trả nợ, đang nén một bụng tức không có chỗ xả, vốn đã bực bội lắm rồi.
Kết quả không ngờ, việc đầu tiên Tú Phân làm sau khi về chính là đòi ly hôn.
Dẫn theo một gã nhân tình không dễ dây vào, ép ông ta phải cúi đầu đồng ý. Thẩm Dũng chỉ biết bắt nạt kẻ yếụ Tuy đã đồng ý nhưng ông ta cũng ấm ức cả ngày trời, sớm đã muốn đánh người lắm rồi.
Bây giờ Tú Phân lại còn dám khıêu khích, nguyền rủa ông ta chết nữa
Bà muốn người của sòng bạc đánh chết ông ta, vậy thì ông ta sẽ đánh chết bà trước.
Tú Phân mà chết thì hai đứa con gái kia sẽ hoàn toàn thuộc về ông ta
Nghĩ đến đây, Thẩm Dũng đẩy phắt thôn trưởng ra, vung nắm đấm nhắm thẳng về phía Tú Phân.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Thiên Ân thấy Thẩm Dũng đánh người. Cô ta hét lên một tiếng thất thanh, buông ngay Tú Phân rồi nép vội sang một bên.