⬅ Trước Tiếp ➡
Cô hé miệng ra, cắn mạnh xuống, nữ tù nhân đang bịt
miệng cô gào lên thảm thiết, sau đó cô ta trở tay giáng một bạt
tai xuống.
Trần Thanh Lan bị tát đầu nghiêng sang một bên, vẻ mặt
đau đớn kịch liệt. Nhưng cô không quan tâm. Cô Chỉ muốn cứu
đứa nhỏ trong bụng mag vội nhân cơ hội này hét lớn: “Người
đâu, người đâu mau tới cứu mạng!”
“Chó cái.”
Nữ tù nhân kia vội bịt miệng cô lại, cô ta cũng không muốn
làm việc thêm lằng nhằng liền ra lệnh cho hai người kia: “Lấy
dao dưới gối cho tồi!”
Đúng lúc này, cửa phòng giam đột nhiên bị đẩy nha.
Nếu tôi không mạnh mẽ
Nhưng vào lúc này cửa nhà tù bỗng nhiên bị đẩy ra, mấy nữ
tù nhân giật nảy mình, nhao nhao dừng tay nhìn mấy người cán
bộ trại giam đang đến gần.
“Các cô đang làm gì đó?” Cán bộ trại giam hét lên, mấy
người đó vội vàng rút tay lại, ngồi xổm ở góc tường, hai tay ôm
đầu, dáng vẻ hung hăng càn quấy vừa rồi không còn nữa.
“Mau cứu con của tôi, câu xin các anh!” Trân Thanh Lan
máu me đầy người nằm nhoài trên mặt đất, túm lấy ống quần
⬅ Trước Tiếp ➡