Chương 2
Lưu ma ma nhận lấy hai túi tiền đã biết trong này gần hai lượng bạc, lúc này mới cười nói "Đủ đủ, Thiếu phu nhân yên tâm, sáng mai ta sẽ đi mua về.”
Thi Uyển yên lòng.
Tuy rằng trong nhà không ai nói với nàng chuyện quan trường, nhưng thường ở bên cạnh bà bà hầu hạ nên nàng biết phu quân không muốn đi chủ trì tu sửa Đức Xuân cung kia, hắn muốn đi theo lão sư của hắn làm việc, nhưng dưới sự sắp xếp của cha hắn, hắn không thể không tạm thời rời khỏi Tập Hiền viện đi tu sửa cung điện cầu phúc kia.
Ba tháng trước khi nhậm chức hắn đã không vui, nàng sợ hắn bây giờ cũng vẫn không vui.
Phục linh, sơn tra có thể bổ tỳ khai vị, hoa hợp hoan có thể giải u uất, mua những thứ này về làm chút điểm tâm không chừng có thể làm cho tâm tình hắn tốt lên đôi chút, cũng ăn nhiều hơn chút đỉnh.
Hai lượng bạc, Lưu ma ma ít nhất có thể dư ra ba bốn trăm văn tiền, bà ta nhất định sẽ tận tâm mua đồ tốt về.
Đêm nay, nàng ngủ không ngon.
Ngày hôm sau nàng đã rời giường rất sớm, thay một bộ váy dài màu thu hương phối với màu vàng nhạt tối hôm qua đã chọn xong, chải búi tóc thịnh hành nhất trong kinh thành, lại đeo thêm sợi dây chuyền mạ vàng khảm ngọc mới được chế tác lúc thành hôn.
Đó là sợi dây chuyền tốt nhất của nàng, có lẽ cũng là sợi dây chuyền quý giá nhất. Nhưng nhìn mình trong gương lại cảm thấy có chút bắt mắt, nàng do dự mãi vẫn tháo dây chuyền xuống.
Ngày thường chưa bao giờ đeo, hôm nay lại đột nhiên đeo lên, cũng không phải ngày trọng đại gì, người khác liếc mắt một cái đã có thể đoán được có lẽ bởi vì hắn đã sắp trở về.
Chính nàng cũng cảm thấy ngượng ngùng, đành phải tháo vòng cổ xuống.
Sau đó tỉ mỉ vẽ hình dạng lông mày thịnh hành nhất trong kinh, cẩn thận mà thoa phấn phơn phớt lên, cuối cùng cầm giấy mím đỏ đôi môi.
Lại e sợ màu môi quá tươi sẽ không hợp với mặt mộc bình thường, nàng lại cầm khăn tay nhẹ nhàng chấm đi một tí.
Màu môi nhạt đi đôi chút nhưng vẫn rõ ràng, nàng ngượng ngùng nhưng lại cảm thấy ăn mặc như vậy quả thật đẹp mắt hơn nhiềụ
Do dự hơn nửa ngày, cuối cùng nàng vẫn không lau đi.
Quả thật sáng sớm bà bà đã đi chùa Tương Quốc, bà nói Lục Lân buổi chiều sẽ trở về, sau giữa trưa Thi Uyển đã bắt đầu làm phục linh và hợp hoan, lại làm bánh sơn tra, sau đó lại tự mình xuống phòng bếp nhỏ chuẩn bị thức ăn, chỉ chờ hắn trở về sẽ lập tức cho vào nồi.
Nhưng đợi đến khi mặt trời sắp lặn, hắn vẫn chưa trở về.
Sợ hắn trở về sẽ quá đói bụng, nàng đành phải để phòng bếp làm trước, như vậy chờ hắn trở về có lẽ cũng vừa vặn.
Kết quả nửa canh giờ sau, đồ ăn đã làm xong, mặt trời chiều ngã về tây nhưng ngoại viện vẫn không có động tĩnh gì.
Nàng bất đắc dĩ bảo nha hoàn Cẩm Tâm đi đến tiền viện nhìn xem, Cẩm Tâm rất nhanh đã trở về nói cho nàng biết công tử vẫn chưa quay lại.
Thi Uyển đành phải tiếp tục chờ đợi, nàng cũng không đói bụng, chỉ có điều sợ đồ ăn nguội hết mà những món này nếu hâm lại lần nữa sẽ giảm hương vị, đến lúc đó hắn sẽ ăn không vô... Hắn luôn luôn rất cầu kỳ.
Một canh giờ trôi qua, trời đã tối, đồ ăn cũng lạnh thấu nhưng hắn còn chưa trở về.
Cẩm Tâm nói "Nếu không Thiếu phu nhân ăn trước chút đi?”