Chương 1
Trong Trầm Hương viện, Lục phu nhân đang dẫn theo tôn nữ chơi Lỗ Ban Tỏa, Thi Uyển đứng ở một bên hầu hạ.
Lục phu nhân dạy hơn nửa ngày, rút một cây Lỗ Ban Tỏa ra đưa cho tiểu tôn nữ Miên Nhi bốn tuổi, vốn là một bước cực kỳ đơn giản nên đôi tay nhỏ bé của Miên Nhi cầm đầu gỗ, nhẹ nhàng cắm vào.
Thi Uyển vừa vặn khen "Không hổ là cô nương Lục gia, Miên Nhi thật thông minh ”
Trên mặt Lục phu nhân lộ ra nụ cười hưởng thụ, Thi Uyển biết ngay những lời này của mình nói rất êm tai.
Gả vào Lục gia ba năm, rốt cục nàng cũng hiểu được lúc nào có thể đúng lúc chen vào một câu làm cho bà bà thích, chứ không còn đứng trơ trơ ở đó giống như kẻ ngốc nữa.
Lúc này Miên Nhi hỏi "Nhị thẩm, người biết ghép Lỗ Ban Tỏa không?”
Thi Uyển có chút xấu hổ cười, trả lời "Ta không biết.”
Nàng xuất thân từ sơn thôn, Lỗ Ban Tỏa thuần túy dùng để chơi như vậy, ngay cả trên chợ của bọn họ cũng không có, mười sáu tuổi nàng đi tới kinh thành mới nhìn thấy lần đầu tiên.
Miên Nhi trả lời "Ta biết ngay người chắc chắn sẽ không biết." Nói xong lại quay về chơi Lỗ Ban Tỏa trên tay.
Thi Uyển chỉ có thể xấu hổ lộ ra một nụ cười không biết nên trả lời cái gì.
Một lát sau, Lục phu nhân dường như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, ngẩng đầu hỏi nàng "Ngươi có biết chuyện Tử Vi sắp trở về không?"
Thi Uyển cả người chấn động, lồng ngực căng thẳng, cổ họng khàn khàn nói "Không, không biết ạ…”
Lục phu nhân hiểu rõ nói "Vậy chắc đã quên nói với ngươi, hai ngày trước Tử Vi đưa thư tới nói rõ xế chiều sẽ trở về, nhưng ngày mai là mười lăm nên ta phải đi chùa Tương Quốc dâng hương, cũng sẽ ở lại nơi đó dùng cơm chay, ngươi ở nhà chuẩn bị cơm nước cho ổn thỏa, đừng để cho hắn đói bụng."
“Vâng, tức phụ đã biết rồi ạ." Thi Uyển gần như dùng hết sức lực toàn thân mới dùng giọng điệu bình tĩnh thản nhiên nói ra những lời này.
Lục Lân, hắn nhận lệnh chủ trì tu sửa Đức Xuân Cung cho Hoàng thượng, ăn ở đều ở trong cung, đã ba tháng nay không trở lại.
Hơn nữa, vừa rồi bà bà bảo nàng chuẩn bị cơm tối cho hắn... Nếu vậy, hắn sẽ đến viện nàng dùng cơm chứ?
Nàng lập tức nghĩ đến sở thích của hắn, đậu hũ Phù Dung, cá trắng chưng rượu, bánh xốp sữa, đúng rồi, còn có cua ủ cam. Vừa vặn mùa này đã sớm có cam bày bán trên chợ, nàng có thể bảo phòng bếp mua về trước nấu với với cua thu, nhất định hắn sẽ thích.
Sau đó nàng toàn tâm toàn ý nghĩ đến chuyện phu quân trở về, lại quên mất còn đang hầu hạ bà bà, cũng may Lục phu nhân cùng tôn nữ chơi đùa nên không quá để ý đến nàng, cũng không biết nàng xuất thần.
Trở lại Sơ Đồng viện của mình, Thi Uyển lập tức đi dặn dò Lưu ma ma ở phòng bếp chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn cho ngày mai, dặn dò xong, suy nghĩ một chút còn nói thêm "Còn xin ma ma giúp ta đến hiệu thuốc mua chút hoa Hợp Hoan, phục linh và sơn tra, tốt nhất là đi An Hòa đường, thuốc ở đó tốt hơn đôi chút.”
Thấy trên mặt Lưu ma ma lộ ra vài tia không vui, Thi Uyển lập tức lấy ra túi tiền đã chuẩn bị sẵn, lúc muốn đưa ra có hơi do dự, lại đem túi tiền nhỏ khác cũng giao vào trong tay bà ta, dịu dàng nói "Số tiền này ma ma cầm đi mua đi, nếu không đủ ta sẽ đi lấy thêm.”