Tần Dĩ Duyệt ngửa đầu đem cà phê trong ly uống sạch sẽ, không sao cả cười cười, Có cái gì để chê cười, còn không phải là đem chi phí cùng cơ hội du học cho bạn trai, sau lại cho hắn tiền trả phí sinh hoạt, kết quả bạn trai trở thành người đàn ông vô ơn, đá bạn gái là tớ đây sao? Nhiều chuyện như vậy TV mỗi ngày đều có.
Dương Nhã Vi trừng đôi mắt nhìn Tần Dĩ Duyệt, Cậu nghĩ như vậy thật sao?
Nếu không muốn nghĩ như thế nào? Tần Dĩ Duyệt gọi người phục vụ đến tính tiền, nhìn về phía Dưỡng Nhã Vi đang ngồi bất động, nói: Đi thôi, bác sĩ Dương
Vừa nói xong, Tần Dĩ Duyệt cầm lấy túi đứng lên.
Còn chưa đứng vững, chân cô liền bị người ôm lấy.
Tần Dĩ Duyệt hoảng sợ, cúi đầu xem, phát hiện là Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo mặc bộ quần áo in hình cậu bé Bọt Biển, đúng lúc ngẩng lên một khuôn mặt mềm mại, nhỏ nhắn, tinh sảo vẻ mặt chờ mong mà nhìn xem Tần Dĩ Duyệt, đôi mắt đen láy ở bên trong tràn đầy ngạc nhiên cùng mừng rỡ.
Cái loại ngạc nhiên cùng mừng rỡ này rất dễ dàng cảm hóa người khác.
Tần Dĩ Duyệt lộ ra nụ cười vui mừng, Bảo Bối, chào buổi tối. Con theo người nhà cùng đi đến sao?
Tiểu Bảo gật đầu.
Cánh tay ngắn ngủn đem chân Tần Dĩ Duyệt ôm chặt hơn nữa, như là sợ cô đột nhiên sẽ chạy mất.
Dương Nhã Vi nhìn Tiểu Bảo rất đáng yêu, cười nói: Tiểu Bảo Bối, chào buổi tối.
Nói xong, Dương Nhã Vi vươn tay đến Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo thế nhưng ngay cả nhìn cũng không nhìn.
Dương Nhã Vi tay dừng tại giữ không trung, có chút xấu hổ.
Tần Dĩ Duyệt giải thích nói: Tình huống của nhóc có chút đặc biệt.
Sau đó, cô quay đầu đối với Tiểu Bảo nói: Con cùng quản gia đến hay là ba ba của con?
Tiểu Bảo mở ba lô nhỏ mang theo, lấy ra ipad mini cứng nhắc, đã viết hai chữ.
Ba ba.
Tần Dĩ Duyệt trong đầu lập tức hiện lên khuôn mặt lạnh lùng của Hạ Kiều Yến, thấy Tiểu Bảo dù mừng rỡ, kinh hỉ toàn bộ bị đánh bay sạch sẽ.
Tần Dĩ Duyệt nghĩ nghĩ, nói ra: Cô cùng bạn cô còn có chút việc, cô mang con đến quầy phục vụ trước, con ở đó đợi ba ba của con được không nào?
Tiểu Bảo nghe vậy khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức xuất hiện một vòng ảm đạm.
Cái miệng nhỏ nhắn bắt đầu nhếch...