⬅ Trước Tiếp ➡
**
Quán cà phê.
Tần Dĩ Duyệt cầm cái thìa nhỏ, ngẫu nhiên khuấy ly cà phê trước mặt, lắng nghe lời phàn nàn rên rĩ của Dương Nhã Vi.
Dĩ Duyệt, tớ rất hâm mộ cậu. Nếu tớ có được tính cách của cậu, rất nhiều việc sẽ không phiền toái đến vậy. Mỗi khi tớ nhìn thấy bộ dạng kích động của người bệnh cùng người nhà họ, đầu óc tớ liền trở nên ngốc đi. Có đôi khi tớ cảm thấy mình không thích hợp làm bác sĩ, tớ căn bản không kiềm chế được bệnh nhân. Dương Nhã Vi mặt đầy hâm mộ nói.
Đừng tự xem nhẹ mình, kỹ năng chuyên môn của cậu không kém, tính tình ôn hòa còn cẩn thận, không cần thiết bởi vì một chút rắc rối liền suy nghĩ vớ vẩn.
Cậu thực sự nghĩ vậy sao?
Đúng, nếu bệnh viện toàn là bác sĩ như tớ, người bệnh không dám tới đâu. Thời gian không còn sớm, tớ đưa cậu trở về, cậu ngày mai còn phải đi làm đó.
Vậy cậu đi đâu?
Tớ có vài bệnh nhân đã lên kế hoạch phẫu thuật vào tuần tới, nên cuối tuần phải thả lỏng một chút.
Thật hâm mộ cậu, tớ hiện tại đều không có ngày nghỉ.
Tớ cũng chỉ thỉnh thoảng mới có một cái cuối tuần, bác sĩ nào cũng phải trải qua cảm giác này mà. Tần Dĩ Duyệt cười nói.
Dương Nhã Vi thấy cô không có gì là không cam lòng cùng oán hận, đột nhiên nói: Dĩ Duyệt, cậu mấy năm nay có hối hận không?
Hối hận cái gì?
Hối hận năm đó đã bỏ cơ hội du học, nhường nó cho Chu Tử Dương. Nếu là lấy kỹ thuật chuyên nghiệp cùng trình độ thực hành, lấy được cái bằng, liền về nước trực tiếp làm phó trưởng khoa, sẽ không như hiện tại từng bước một từ thực tập sinh leo lên đến chức vụ hiện tại. Tần Dĩ Duyệt một tay khuấy ly cà phê, cười nói: Ra nước ngoài cũng không chắc chắn có thể làm được, không có thực lực thì ở đâu cũng không xong.
Người khác không có thực lực, tớ tin tưởng. Muốn nói cậu không có, đánh chết tớ tớ cũng không tin.
Cảm ơn đại mỹ nhân để mắt tớ đến vậy, tớ sẽ tiếp tục nỗ lực. Tần Dĩ Duyệt cười tủm tỉm mà nói.
Tớ trời sinh hài hước.
Cút đi.
Ai, tuy rằng cậu rất đẹp, nhưng có thể đừng thô lỗ như vậy không?
Dương Nhã Vi vô lực, mắt trợn trắng, nói: Lười cùng cậu vòng vo, Chu Tử Dương cùng Diệp Thanh cuối tuần trở về, bạn học trong diễn đàn đều nổ tung nồi, nói phải cho bọn họ tiệc hoan nghênh. Cậu có đi hay không?
Cuối tuần sao? Không biết nữa, nếu không có việc gì thì tớ sẽ đi.
Cậu đừng đi, một đống người chờ xem trò cười của cậu đó.
⬅ Trước Tiếp ➡