⬅ Trước Tiếp ➡
  Tiêu Lăng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt rơi vào cái gáy thon dài trắng nõn của cô, ánh mắt từ từ nóng lên.Trên gáy của cô còn lưu lạị dấu hôn rõ rệt, so với làn da trắng nõn của cô, khiến cho người ta xúc động muốn xâm phạm.
  Làn da của cô rất mịn, có chút giống tơ lụa, anh phát hiện lòng bàn tay lại có chút không nỡ rời xa cánh tay của cô.
  Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên.
  Tiêu Lăng dừng một chút, không hề muốn buông tay.
  Tiếng chuông cửa vẫn không ngừng vang lên.
  Giữa hai đầu lông mày của Tiêu Lăng hiện lên không kiên nhẫn, cuối cùng anh từ từ buông cô ra, đứng dậy rời khỏi phòng ngủ, “tính tính của phụ nữ vẫn là dịu dàng một chút tốt hơn, bướng bỉnh giống cô, sau này cô rất thiệt thòi.”
  May mắn!
  Da đầu cô từng đợt run lên, vừa buông lỏng, cả người đều xụi lơ ở trên ghế sofa.
  Cô dám khẳng định, vừa rồi nếu không phải tiếng chuông cửa, cô chắc chắn lại bị chiếm tiện nghi. Ánh mắt của người đàn ông này quá trần trụi.
  Bữa sáng đưa tới.
  Tô Tố làm bị Tiêu Lăng gọi ra ăn sáng, bữa sáng rất phong phú, kiểu Trung Quốc cùng kiểu Tây đều có, cô thích ăn bữa sáng kiểu Trung Quốc hơn, ăn xong bánh bao gạch cua, lại uống thêm một tô cháo là no rồi.
  Cô ăn rất nhanh, muốn mau chóng rời khỏi nơi này.
  Trái ngược với cô, người đàn ông đối diện ăn rất nhã nhặn, từng cử chỉ đều thể hiện đặc biệt nhã nhẵn.
  Tô Tố gục đầu xuống.
  Thật biết đóng kịch!
  Cô lấy khăn ăn lau ngón tay, nhìn Tiêu Lăng, “tôi đi đây!”
  Tiêu Lăng gật gật đầu, từ trong bóp da rút ra mấy tờ tiền đỏ chót đưa cho Tô Tố.
  Mặt Tô Tố biến sắc.
  Đây là dùng tiền đuổi cô đi, xem cô như gái sao?
  Tiêu Lăng tựa hồ đoán được cô đang suy nghĩ gì, chậm rãi lau miệng, ánh mắt rơi vào dấu hôn trên cổ của Tô Tố, nếu cô muốn để người nhà cô đều biết cô đi tình một đêm, cũng có thể không lấy tiền của tôi.
  Tô Tố cắn răng.
  Đánh rắn đánh bảy tấc.
  Người đàn ông này này thật đúng là biết điểm yếu của cô!
⬅ Trước Tiếp ➡