Tô Tố sững sờ: "Anh quen Tô Tố kia ? "
"Không quen!"
Ngôi sao hạng 1 thì quen biết nhiều,nhưng mà trên tivi cũng gặp qua Tô Tố này, anh im lặng một lát, mới nhẹ nhàng nói," diễn xuất của cô ta cũng không tệ."
Tô Tố cắn môi, cô rơm rớm nước mắt.
Cái nhận xét này đối với cô mà nói, xem như không tệ .
Sau khi chuyện cô theo Mạc Tầm bị lộ tẩy, chỉ sợ tất cả mọi người đều đã đặt cho cô cái hiệu là "dựa hơi người giàu", hiếm khi Tiêu Lăng không bôi nhọ gì cô.
Nữ phát thanh viên còn đang nói chuyện thao thao bất tuyệt, Cô nháy mắt mấy cái, nháy đi sự ướt át trong mắt, lần nữa ngẩng đầu nhìn về phía màn hình.
Trên màn hình là một tang lễ đơn giản, ống kính đảo qua, tình cờ nhìn thấy mấy người quen.
Cô không có người thân, cho nên người cầm di ảnh của cô là người quản lí Trương Việt. Anh ta cúng đầu chào từng người khách,vẻ mặt vô cùng trang trọng.
Hốc mắt Tô Tố hơi đỏ , e là Trương Việt là người duy nhất trên thế giới này thực sự quan tâm đến cô.
Lúc trước anh ta nhìn Mạc Tầm đối xử tốt với cô, còn chúc cho cô tìm được người có thể chăm lo cho cô cả đời.
Buồn cười a.
Cô cùng Trương Việt lại nhìn nhầm, ai có thể nghĩ tới Mạc Tầm gần gũi cô, chỉ là vì máu cuống rốn của con cô!
Trong lúc ngẩn người, điều khiển từ xa trong tay bị lấy đi.
“ Anh làm gì?”
Tiêu Lăng nhíu mày nhìn cô một cái, người ta chết có liên quan gì tới cô, cần gì phải đau khổ đến vậy? Anh ta tiện tay đổi đài.
Trong lòng của anh có chút khó chịu, nhìn thấy dáng vẻ rưng rưng nước mắt của Tô Tố, trong lòng lại có chút không vui.
“ Anh là ai của tôi, tôi buồn hay không có liên quan gì tới anh.”
Ánh mắt Tiêu Lăng lạnh lẽo, không khí đột nhiên trở lạnh.
Hung hăng nắm lấy cổ tay của cô, Tiêu Lăng nghiêng người một cái liền đè cô xuống ghế sofa, lạnh lùng nói, “nữ nhân, cần tôi nhắc cô quan hệ của hai chúng ta không?”
Đồ khốn!
Tô Tố cắn răng, “không cần!”