⬅ Trước Tiếp ➡
 Tiêu Lăng nheo mày lại,
 "Đừng nói tục chứ."
 Tô Tố nào giờ không phải người phụ nữ hiền lành ngoan ngoãn, nghe Tiêu Lăng nói thế liền tặc lưỡi giở giọng.
 "Cái miệng mọc trên người tôi, tôi thích nói gì thì nói, không mất đồng xu nào của anh........ưm......"
 Tiêu Lăng không đợi cô nói xong, cuối đầu trao nụ hôn trừng phạt lên môi cô, anh ta liếm mạnh vào bờ môi hồng hào, chầm chậm cắn nghiến, trong lúc cô không thở nổi anh ta bèn cắn thêm cái vào góc miệng.
 Tô Tố nếm được vị máu tươi.
 Hơi thở của Tiêu Lăng bắt đầu nặng nề, sống đến hai mươi sáu năm, đây là lần đầu tiên khiến anh có nhiều đam mê dục vọng mãnh liệt với một người phụ nữ như thế.
 Từng động tác từng ánh mắt của Tô Tố, đơn giản chỉ một nụ hôn thôi cũng khiến anh phải tranh thủ chiếm lấy.
 Yêu tinh!
 Trong giây phúc không kiềm chế, anh đã đẩy mạnh Tô Tố ra.
 Tô Tố thoát ra ngoài lập tức lấy tay chùi mạnh lau sạch bờ môi, xem như bị một thứ đồ dơ bẩn đụng vào vậy.
 "Khốn khiếp! Khốn khiếp, khốn khiếp!"
 Không biết tại sao, Tiêu Lăng nhìn vào cái kiểu tức giận bại hoại của cô, bỗng nhiên trong lòng cảm thấy vui hẳng,
 "Cô chỉ biết có hai từ này để chửi thôi sao?"
 "Bỉ Ổi, vô liêm sỉ, hạ lưu, khốn nạn!"
 "Lại muốn tôi trừng phạt cô nữa à?"
  Tô Tố bèn im miệng lại, cuối cùng cô mới sâu sắc nhận ra rằng "dám giận mà không dám nói" cái mùi vị nó như thế nào, vì mỗi khi giận trong lòng cô luôn hừng hực trỗi dậy, phẫn nộ nhìn chăm chăm vào Tiêu Lăng.
 Cô thề rằng, cả đời cô chưa từng gặp người đàn ông không biết nhục nhã và vô liêm sỉ đến như vậy, nhưng cô nhận ra người đàn ông này cũng không dễ gây sự được, ở một mình trong căn phòng được bố trí giống phòng tổng thống tại khách sạn Tân Hải. Chứng minh rằng với người đàn ông quyền lực này không thể đắc tội được.
 "Thực ra anh muốn gì!" cô ấy thỏa hiệp.
 "Tên cô"
 Tô Tố không cam tâm nói ra tên mình, "Tô Tố"
 "Hai chữ nào đây?"
 "Tô Thức chữ Tô, Phác Tố chữ Tố!" Tô Tố trừng mắt nhìn anh ta, "bây giờ ngay cả tên tôi cũng nói cho anh nghe rồi, anh tránh ra được rồi chứ!"
⬅ Trước Tiếp ➡