"Tránh ra!"
"Người phụ nữ kia, tôi khuyên cô, nói chuyện lịch sự tí!" Tiêu Lăng giọng lạnh lùng nói.
Người bên trong nhà tắm bèn cúi đầu xuống.
Tô Tố ngước gương mặt nhỏ nhắn lên cười giả tạo, "Quý ông này, xin tránh qua một bên, bây, giờ, tôi, muốn, về, nhà!"
Tiêu Lăng ung dung chặn cửa lại, "Không được"
Tô Tố phẫn nộ nhìn anh, "Anh lại muốn gì nữa chứ!"
"Câu này đáng lí tôi hỏi cô mới phải, quí cô này, cô đã lợi dụng tôi xong giờ lại muốn bỏ đi xong chuyện à, làm gì có chuyện dễ dàng như thế."
Tôi như vầy lại đi lợi dụng anh?
Tô Tố tự chỉ vào mặt và hét lớn, người như vậy thật không biết xấu hổ, thực ra trong hai người rốt cuộc ai mới là người chịu thiệt thòi đây!
Nhưng bây giờ cô đang gấp, cô muốn lập tức về nhà thực hiện quyền nuôi con, không còn kiên nhẫn gây gỗ với anh ta nữa, "Rột cuộc bây giờ anh muốn gì nào?"
"Đường đường đã ngủ với tôi, giờ lại muốn trốn tránh trách nhiệm sau?"
Nụ hôn trừng phạt
Cô ấy chống lại anh ta?
Cô không kiện anh ta cám dỗ cô, không kiện anh ta lợi dụng lúc người ta nguy khốn đã là từ bi lắm rồi. Đoạn nói
Tô Tố vươn tay ra và đẩy anh ta. Nhịn đến không thể kìm chế liền quát thét "bộ không muốn mất mặt à! Chúng ta rốt cuộc ai mới là người bị hại, tôi nói anh nghe, đừng hòng lợi dụng tôi xong còn muốn giở giọng trách cứ lại tôi, tránh ra mau, tôi cần về nhà."
Tiêu Lăng nắm chặt cánh tay không thành thực của cô, nhún mày một cái, phì cười,
"đêm hôm qua là cô tự nguyện ôm ấp tôi trước mà, lại còn......người bị hại đương nhiên là tôi, loại việc như vậy người mất sức là tôi ấy chứ, vả lại hôm qua chả phải cô đã kêu la sảng khoái lắm sao, bây giờ lại muốn trở mặt không nhìn người à?"
Nét mặt nhỏ nhắn của Tô Tố bỗng chốc lại đỏ bừng.
Tiêu Lăng cảm thấy trong lòng vui hẳng ra.
"Cô tên gì?"
"Đéo liên quan đến anh!"
Tô Tố giận dữ, bây giờ cô như muốn xé nát người đàn ông đang đứng trước mặt mình.