Cảm giác toàn thân như tê tê, dễ chịu.
Ở khách sạn hai ngày, ngày thứ ba Thảo Linh sẽ về, thường thì cô ấy hay giận dỗi cả tuần mới nguôi, lần này dường như quên hết chuyện cãi nhau với Hiệp, vui vẻ nói sẽ về Nghĩa Bắc.
Huyền Anh nói sẽ tiễn cô, Thảo Linh đáp: “Không cần, Hiệp đến đón rồi, phòng khách sạn còn một đêm, nếu em muốn có thể ở tiếp.”
Cô ấy vốn phóng khoáng, kiêu ngạo, thích làm gì thì làm.
Khi Huyền Anh tỉnh lại, cô đã thấy họ nắm tay nhau dưới tầng, cô nhõng nhẽo: “Hiệp, lần sau đừng để em giận nữa nhé.”
Chàng trai bên cạnh không nói gì.
Chỉ mím môi chặt, nét mặt có chút tổn thương nhưng cũng vui mừng như được tìm lại, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.
Anh đứng thẳng như cây, dưới nắng gắt của Khán Dương, nhưng lại yếu đuối hơn tất cả.
Hiệp nói: “Anh sẽ không nữa.”
Họ đi xa, Huyền Anh nằm trên giường mới nhớ còn một ngày nghỉ.
Ngày hôm đó, cô bỗng không biết phải làm gì.
Âm đạo nhỏ bé từng được anh liếm đã biết vị ngọt.
Chỉ cần nghĩ đến Chí Kiên, bên dưới đã ướt đẫm, cô đang dùng tay muốn giải quyết nhu cầu sinh lý thì điện thoại của Chí Kiên reo, giọng nói trầm ấm như gió hè, làm tim cô như lơ lửng giữa không trung.
“Bản thiết kế xong chưa?”
Lần trước Lan nhờ cô thiết kế phụ kiện, Huyền Anh làm một chiếc mũ in logo đội nhưng còn cần thêm vài chi tiết khác.
Huyền Anh nói đã xong.
Anh hỏi bây giờ có muốn anh đến không?
Chí Kiên không hối thúc, chỉ hỏi: “Có muốn đi xem đua xe không? Để anh giúp em lấy cảm hứng.”
Huyền Anh: “Đua xe gì?”
Chí Kiên nói: “Đua xe ở núi Bàn Sơn.”
Lan thích chơi xe nhất, mấy chiếc xe ở cửa hàng Phúc là của cậu ấy, Chí Kiên trước đây cũng chơi nhưng giờ không còn hứng thú, đúng dịp tuần này là sinh nhật Lan, anh đã lắp ráp một chiếc xe mới tặng cậu.
Nghe nói xe do Anh Kiên độ còn tốt hơn xe mới. Công suất mạnh, lại bền, có thể vượt mọi thử thách, dù lái thế nào cũng không sao.
Lan vui mừng như tìm được báu vật.
Bố cậu ấy làm công ty, gia đình có nhiều quan hệ, quen biết nhiều người, nếu một ngày Huyền Anh muốn thực tập hoặc làm việc, Lan cũng có thể giúp cô kết nối.
Lúc này Huyền Anh mới hiểu, dù nhỏ tuổi nhưng Lan đã là sinh viên lớp năng khiếu.
“Muốn đi không?” Lâu không nghe tiếng cô, Chí Kiên lại hỏi.
Huyền Anh nói: “Muốn, khi nào?”
“Hai ngày nữa.” Chí Kiên tính thời gian, “Anh đến đón em nhé?”
Hai ngày nữa... còn phải chờ, Huyền Anh hỏi có phải bây giờ anh đến đón không?
Không phải.
Chí Kiên nói, anh chỉ đơn giản là muốn gặp cô.
---
Chiều tà, hoàng hôn bên chân mây đỏ rực, gió hè nhẹ nhàng, khô ráo.
Huyền Anh trở về làng chài thành phố.
Cửa tầng hai mở toang, phòng khách rất náo nhiệt, Hà Vân Phi bê một chậu tôm hùm nhỏ, đi dép lê vội vã thúc giục mọi người nhường chỗ, Lành ngẩng đầu giữa hai đứa trẻ, gọi với ra: “Tiểu Thư về rồi à?”
“Đây là chị Tiểu Thư, mau gọi người đến.”
Đó là hai đứa con của Tầm Phục và Lành, một trai một gái, đứa lớn đã đi học tiểu học, đứa nhỏ còn học mẫu giáo. Khuôn mặt đều tròn trịa đáng yêu, thấy Huyền Anh liền cười tươi.