⬅ Trước Tiếp ➡
Huyền Anh bị liếm đến mất hồn, một lúc lâu mới hồi phục lại, chỉ khẽ há rộng chân, nằm trên giường nhẹ nhàng co giật.
Âm đạo cô thoải mái đến mức liên tục chảy nước.
Bây giờ lẫn lộn với tinh dịch của đàn ông, càng ướt át, càng gợi cảm.
Chí Kiên dùng tay lau đi những vệt trắng làm tìnhc, ngón tay thọc vào trong, cổ tay vận lực, chỉ nhẹ rung nhẹ, cô lại phun ra, dịch trong suốt từng đợt từng đợt như tiểu ra, làm ướt hết tay anh.
“Anh Kiên… đừng nữa…” tiếng gọi mềm mại phát ra từ cổ họng, nhịp thở lúc nhẹ lúc nặng.
Huyền Anh khóc lóc cầu xin anh.
Mong anh tha cho mình.
Chí Kiên lấy chất nhờn trơn trượt thoa lên đầu ti cô, vẽ vòng tròn, liếm hôn cô, như thể không bao giờ chán, “Nguyệt Nguyệt là tuyệt phẩm.”
Anh nói giọng khàn khàn.
Tai Huyền Anh nóng ran, không muốn nghe, chỉ biết làm nũng.
“Lúc nãy có thoải mái không?” Chí Kiên hỏi.
Anh đang liếm cô.
Huyền Anh hơi ngượng ngùng, nói rất thoải mái.
“Cảm giác… gần như chết đi được…” những cảm giác nhọn hoắt vẫn chưa tan, nóng bức, dục vọng bao phủ cô, Huyền Anh cảm thấy mình như trong nồi hấp, cam tâm tình nguyện bị anh giữ chặt.
Chí Kiên cũng nói anh rất thoải mái.
Chỉ nhìn thấy cô sung sướng, trong lòng đã cực kỳ thỏa mãn.
Huyền Anh thấy anh vẫn còn cương cứng, liếc mắt ướt át nói: “Anh Kiên, có muốn em liếm cho anh không?”
Chí Kiên cười, ngậm lấy môi cô nhẹ nhàng liếm mút, như đang ăn cô, khiến hơi thở của Huyền Anh bị anh níu giữ.
Chí Kiên nói: “Không cần.”
Ít nhất bây giờ không cần.
Nếu cô liếm, cô sẽ không thể rời khỏi giường này.
---
Chí Kiên cảm nhận lưỡi cô mềm, ướt, trơn, miệng nhỏ như vậy mà lại sẵn lòng ngậm lấy lưỡi anh mút, nước miếng trộn lẫn chảy ra khóe môi.
Rất gợi tình.
Huyền Anh nhìn anh mơ màng, thấy anh giơ tay lau đi dịch ở khóe môi, Chí Kiên mút môi cô rồi nói: “Em ngoan là được.”
Anh không cần gì khác.
Rõ ràng chỉ vừa mới mười mấy phút, nhưng thời gian trôi qua như một thế kỷ.
Huyền Anh mặc lại quần áo, cổ tay có vết đỏ, anh nắm tay cô, rồi cào nhẹ cổ cô, khiến cô run lên thu cổ lại.
Chí Kiên nói: “Để lại dấu rồi.”
Trên đó có một vết hôn rất nhạt nhưng trên cổ trắng nõn của cô rất nổi bật.
Huyền Anh kéo cổ áo lên, nói: “Không sao, người khác không thấy đâu.”
Nhưng Chí Kiên vẫn tháo dây buộc tóc trên đầu cô, để tóc xõa ra.
Mái tóc đen mượt phủ trên vai, gương mặt cô càng nhỏ nhắn hơn, Chí Kiên cúi đầu véo cằm cô hôn hai cái, “Chỉ có anh được nhìn thôi.”
Anh nói.
Tim cô như bị điện giật nhẹ, Huyền Anh run run mi mắt, ngoan ngoãn gật đầu.
Lúc này có người đến gọi anh, nói: “Anh Kiên, chủ quán Trương của Thiên Thịnh đến rồi, gọi anh qua uống một ly.”
Huyền Anh đẩy anh ở eo, nhỏ giọng thúc: “Đi đi.”
“Uống rượu rồi không thể đưa em về, tối nay có tự đi taxi về được không?” Chí Kiên không nỡ rời đi.
Huyền Anh nói: “Được, cách khách sạn không xa.”
Chỉ khoảng một hai cây số.
Trở lại phòng hát, Thảo Linh cũng không hỏi cô đi đâu, chỉ nói hệ thống âm thanh KTV này thật tốt, màn hình cũng đẹp.
Huyền Anh lơ đãng đáp lại.

⬅ Trước Tiếp ➡