⬅ Trước Tiếp ➡
Anh cúi xuống ngậm lấy môi cô, mềm mại hơn tưởng tượng, rất dễ hôn. Huyền Anh không đáp lại, chỉ cảm thấy khắp người như lửa đốt, lưỡi anh cũng nóng, nhưng bất ngờ là anh chỉ lướt qua khe môi cô khép chặt, không mở ra.
Tay anh không kiểm soát mà xoa lên ngực mềm mại của cô.
Huyền Anh rên một tiếng, anh hôn sâu hơn, môi nghiền nát môi cô, Chí Kiên hút lấy hơi thở của cô.
Huyền Anh rên rỉ gọi: “Anh Kiên…”
“Ướt rồi.” Anh không thèm để ý tiếng gọi vừa rồi, ngón tay luồn vào gấu váy, sờ soạng thịt mềm giữa hai chân cô.
Hơi thở nóng bỏng của Chí Kiên phả vào sau tai cô, lúc nhẹ lúc mạnh liếm liếm, “Huyền Anh chỉ gọi anh một tiếng đã ướt rồi sao?”
Cô đỏ mặt không chịu được.
Bám lấy cổ anh, nhỏ giọng: “Không…”
Chí Kiên cười.
Cô không ướt, nhưng anh thì cương cứng. Cương rất dữ dội, anh lại hôn lên tai cô, hỏi có thể liếm ngực cô không.
Huyền Anh muốn nói không.
Nhưng khi nhìn đôi mắt long lanh của anh, cô lại rất muốn.
Chí Kiên dễ dàng bế cô lên, đặt lên bàn để đồ bên cạnh, Huyền Anh nhìn thấy cậu nhỏ rõ ràng cương cứng, quần anh căng ra như dựng một cái lều cao.
“Anh Kiên, anh sẽ bắt nạt em chứ?” Huyền Anh không chắc chắn hỏi.
Dù chưa từng trải, cô hiểu mọi thứ.
Phản ứng sinh lý rõ ràng, cô khao khát Chí Kiên, nhưng không muốn mập mờ như vậy với anh.
Chí Kiên hỏi: “Thế nào gọi là bắt nạt?”
Nếu như vừa rồi là bắt nạt, anh đã bắt nạt cô rồi.
Huyền Anh ngại ngùng không dám nói, mặt đỏ bừng, nhìn anh chăm chú.
Lúc anh bế cô, váy bị kéo lên, da đùi trắng mịn, chỉ nhìn thôi đã muốn sờ.
Cô thường không mặc váy.
Chí Kiên biết điều đó, vì hôm nay đến gặp anh nên cô mới trang điểm chút ít.
Dù không trang điểm, cô vẫn rất đẹp.
Chí Kiên nói: “Anh không bắt nạt em, sau này sẽ bảo vệ em.”
Được chứ?
Huyền Anh chìm vào vòng tay anh.
Cô nhẹ gật đầu, ôm cổ anh, thì thầm: “Anh Kiên, em rất nhớ anh.”
Nói ra khiến chính cô cũng ngạc nhiên.
Cô nhớ một người mới quen chưa lâu suốt hai ngày. Hoặc có thể, ngay lần đầu gặp đã bắt đầu nhớ.
Ngực Chí Kiên nóng lên.
---
Anh hôn má, môi cô, rồi dọc theo cổ tháo cúc áo.
Xoa ngực cô qua lớp áo mỏng, gửi gắm nỗi nhớ mấy ngày qua vào đó.
Huyền Anh kích động kẹp chặt eo anh, “Anh Kiên…”
“Ngực em to thật.” Anh thở hổn hển.
Đầu ti cũng cương cứng, anh nắn đủ kiểu, không thể giữ chặt, liếm một bên, làm ướt cả áo lót trắng, Huyền Anh rên rỉ, vừa xấu hổ vừa ôm chặt đầu anh.
“Anh Kiên… em không chịu được nữa… ngứa quá…” Thật dễ chịu.
Vòng quầng màu hồng nhạt hiện rõ trong miệng anh, dần chuyển sang đỏ thẫm khi anh nghịch ngợm.
Đẹp như quả anh đào.
Lưỡi anh vẽ vòng, kéo, đẩy, chỉ vài lần cô đã run rẩy lên đỉnh cùng anh.
Quần lót cô ướt sũng.
Chí Kiên cởi quần lót cô, vỗ nhẹ lưng cô như an ủi, Huyền Anh dựa vào lòng anh khóc nức nở, nhưng không phải khóc, chỉ thở hổn hển, muốn gọi tên anh, mặt và mũi đỏ bừng.
Anh Kiên…
Cô gần như không nói được gì nữa.

⬅ Trước Tiếp ➡