⬅ Trước Tiếp ➡
Huyền Anh trả lời rất bình tĩnh, nhưng ánh mắt không dám nhìn anh. Chí Kiên cười nhẹ, chống tay vào cửa, hai người đứng đó, anh gật một cái rồi hỏi: “Hai ngày nay sao không nhắn tin cho anh?”
Lần trước mấy tin cũng không trả lời.
Giao diện Zalo chỉ có một trang, chỉ có bốn tin của anh, còn bên cô chỉ có một tin hệ thống tự động gửi “Tôi đã đồng ý yêu cầu kết bạn của bạn.”
Nhưng anh hỏi là hai ngày nay, nên cô nhỏ nhẹ nói: “Anh cũng không tìm em mà?”
Tốt. Chí Kiên nghĩ.
Ván này hòa.
Hai người cân bằng.
Chí Kiên không giải thích, chỉ nhìn cô như vậy, khiến cô không chịu nổi, hỏi: “Câu hỏi thứ hai đâu?”
“Câu hỏi thứ hai...” Anh suy nghĩ một chút, “Tối hôm đó sao tránh mặt anh?”
Huyền Anh đột nhiên đứng im.
Má cô nóng rực, rất nóng, tim đập nhanh đến nỗi như muốn vỡ tung ngực.
Cô nghe thấy giọng mình nhỏ dần, nói: “Em không hôn người không quen...”
Hóa ra với cô, anh lại là người không quen. Chí Kiên cười, “Vậy thế nào mới gọi là quen?”
Anh cúi xuống, “Anh ôm em, có phải quen rồi không?”
Bàn tay ấm áp luồn qua eo cô.
Đỡ lấy cơ thể cô, tay kia che chở sau gáy.
Tay anh to và khỏe, Huyền Anh như bị dòng điện chạy qua, vô thức nhón chân tựa vào ngực anh.
Cô cảm nhận được một chút dịu dàng trong sức mạnh của Chí Kiên.
“Thế th-thế... thế cũng không...” Cô bắt đầu nói lắp.
Thế cũng không tính quen! Cô muốn nói.
Chí Kiên: “Ồ.”
“Vậy đừng ôm chặt vậy.” Giọng anh mang theo nụ cười mơ hồ.
Huyền Anh đỏ bừng mặt, định đẩy anh ra thì lại bị anh kéo lại: “Đừng giận, anh trêu em thôi.”
Chí Kiên nói anh muốn ôm cô.
Nhưng ngực cô quá lớn, người mềm mại, anh gần như ôm là cứng.
Huyền Anh không thấy mùi mồ hôi anh khó chịu, chỉ cảm nhận trong đó có một mùi hương khiến đầu óc cô quay cuồng, kích thích hormone, dopamine trong người cô phấn khích bất thường, chạy thẳng lên đỉnh đầu, nói: Em thích anh ấy.
Cô giật mình vì từ đó.
Nhưng máu và tế bào trong người vẫn nhảy múa, bất chấp tất cả mà kêu gào, sôi sục.
Cho đến khi quần lót cô ướt đẫm, tiết ra chất lạ, cô mới chớp mắt cầu xin: “Anh Kiên...”
---
Người ngoài vẫn đang đợi anh, nhưng họ thì ôm nhau rất lâu ở đây. Phần cứng dưới người căng cứng khó chịu.
Huyền Anh rên rỉ đẩy anh ra, gọi: “Anh Kiên…”
Chí Kiên nhắm mắt lại. Thật sự không dám làm cô tổn thương, cô quá mềm mại, nhẹ nhàng, mỏng manh như một tờ giấy, ngực lại mềm mại áp vào lòng anh.
Thở ra hơi nóng bỏng, môi Chí Kiên chạm vào tai cô, “Ừ?”
Huyền Anh thở gấp, “Em… em…”
Cảm thấy hơi khó thở.
Ngón tay cô siết chặt lấy áo của anh, mắt đã ươn ướt nóng bừng. Chí Kiên hôn nhẹ lên đó, “Sao vậy?”
Anh hỏi là vì thấy khó chịu sao? Huyền Anh lắc đầu.
Chỉ cảm thấy lạ lùng.
Mặt cô đỏ rực, người cũng nóng bừng, vùng kín liên tục tiết dịch, khiến cô vừa xấu hổ vừa thấy sảng khoái, dòng điện chạy qua da đầu và tim, chỗ da anh chạm vào đều tê tê.
Chí Kiên nhận ra những suy nghĩ trong lòng cô gái.

⬅ Trước Tiếp ➡