⬅ Trước Tiếp ➡
Như lúc nãy, nhưng đã mặc quần áo, áo phông xám căng chặt bắp thịt, mạch máu nổi rõ, gân tay cuộn lên.
Đó là sự hoang dã ngông cuồng, cũng là hormone nam tính mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành.
Chí Kiên nhìn thấy cô, hỏi: "Sao chưa ngủ?"
Huyền Anh nói: "Điều hòa hình như hỏng rồi, không ngủ được."
Để tiết kiệm tiền sinh hoạt kỳ tới và mua cái áo đó, Huyền Anh mua điều hòa có phần kém chất lượng, gas làm lạnh chỉ dùng được hơn một tuần thì hỏng, giờ nhiệt độ trong phòng còn không bằng ngoài trời.
Chí Kiên trầm ngâm.
Điếu thuốc trên tay gần cháy hết, tro rơi trên lan can ban công tạo thành một đống nhỏ, Huyền Anh tưởng anh sẽ đứng đó hút hết thuốc rồi mới đi, nhưng khi lửa chạm đầu lọc, Chí Kiên dập tắt ngọn lửa đỏ thẫm.
"Anh có thể qua xem thử được không?" Chí Kiên hỏi.
Huyền Anh: "Hả?"
"Không phải nói điều hòa hỏng, không muốn sửa sao?"
"Không phải..." Trời nóng như vậy, dù đêm có mát thì cũng phải trằn trọc lâu mới ngủ được, lại còn có muỗi nữa.
Huyền Anh vốn được nuông chiều, da mềm mịn, có thể chịu đựng sống ở khu nhà ổ chuột trong thành phố đã là dũng cảm lắm rồi, sao có thể hạ thấp chất lượng sống thêm nữa được.
Cô gật đầu, nói được rồi.
Thực ra chỉ là vấn đề thay gas làm lạnh, ngày mai cô cũng có thể gọi thợ, nhưng cô lại không muốn từ chối anh.
Huyền Anh định ra mở cửa cho anh.
Chí Kiên lại dựa vào lan can, nhẹ nhàng nhảy sang bên kia. Huyền Anh giật mình: "Sao anh qua đây rồi?"
Cô hơi hoảng hốt.
Tim đập mạnh khiến cô hoa mắt chóng mặt. Chí Kiên nghiêng đầu, ánh mắt có chút cười: "Không phải em bảo anh qua sao?"
Nhưng đó chỉ là đùa thôi.
Lầu ba cao thế này, rơi xuống thì chết. Nhưng anh thật sự nhanh nhẹn như báo săn, thân hình cao lớn, có thể bằng hai cô Huyền Anh, giờ đứng cùng trên ban công, không gian có phần chật chội.
"Điều hòa ở đâu?" Chí Kiên hỏi, làm tim cô lại loạn nhịp.
Huyền Anh nói: "Trong phòng."
Cô sống một mình, phòng ngủ lắp điều hòa là đủ, dù là hàng xóm nhưng thiết kế căn hộ khác Chí Kiên, không gian cũng nhỏ hơn nhiều.
Trước khi cô chuyển đến, đây chỉ là kho đồ của nhà Hà Vân Phi.
Một phòng ngủ một phòng khách.
Phòng nhỏ.
---
Nhưng Huyền Anh biết cách sống, một mình cũng có thể sắp xếp phòng gọn gàng, trong phòng chỉ có một cái giường, nhìn hơi bừa bộn, rõ ràng cô vừa nằm xuống.
Bàn gỗ nhỏ có đèn bàn, đặt một laptop, một chậu cây mọng nước tươi tốt, kệ bên cạnh toàn sách và bản thảo về thiết kế.
Không khí thoang thoảng mùi ngọt nhẹ.
Là mùi của Huyền Anh.
"Bật đèn đi." Chí Kiên nói. Ánh sáng quá tối, anh không thể kiểm tra giúp cô.
Huyền Anh nói: "Đèn cũng hỏng rồi."
Chí Kiên bỗng dựa vào bàn gỗ nhỏ của cô, cười: "Còn thứ gì của em chưa hỏng nữa?"
Câu nói khiến Huyền Anh hơi không phục.
Cô đáp: "Giường của tôi không hỏng."
"......"
Câu nói khá mập mờ.
Giường cô hỏng hay không, có phải chuyện Chí Kiên cần quan tâm không? Còn điều hòa hỏng hay không, cũng không phải việc của anh.
Điều hòa không lạnh thật sự là do gas, ngày mai thay cái mới là xong, Chí Kiên trước tiên giúp cô sửa đèn, lấy bóng đèn mới từ nhà anh.

⬅ Trước Tiếp ➡