Nhưng không đúng là cô ấy gầy, cánh tay thon thả đè lên bộ ngực đầy đặn, ít nhất phải size D.
Ngày mưa hôm đó anh đã chứng kiến rồi.
Rất to, chạm vào chắc cũng mềm.
Chỉ là cô thường mặc áo ngực mỏng và quần áo rộng, che giấu dáng người đẹp.
May nhờ cơn mưa đó anh mới có dịp thấy.
Chí Kiên nhìn xuống cô, giọng khàn khàn: “Chỉ là trả áo thôi hả?”
“Ừ… cũng không phải.” Huyền Anh đứng ở cửa không đi, mất điện lâu quá, nhiệt độ ngoài trời cũng không thấp, không biết có phải tim đập nhanh, mồ hôi trên người cô cũng ra nhiều hơn.
Áo dây trắng mềm mại ôm sát cơ thể, tôn lên hình dáng ngực, đầu ti màu đào đẹp, đường nét vừa căng vừa mềm đặc trưng của thiếu nữ.
Huyền Anh nói: “Em chỉ biết anh tên ‘Yên Ca’, nhưng không biết chính xác là hai chữ nào, anh cho em chú thích được không?”
Cô lấy điện thoại, mở giao diện Zalo. Mục thiết lập thông tin vẫn hiện tên riêng của Chí Kiên, một chữ in hoa: Y.
Chí Kiên hỏi: “Em nghĩ là hai chữ nào?”
“Tớ nghĩ… là hai chữ này?” Huyền Anh xoá chữ Y, thử gõ “Yên Ca” rồi hỏi, “Hay là chữ ‘Ngôn’ này?”
Nhưng họ ‘Ngôn’ thì ít gặp hơn.
Cô lại xoá, chỉ giữ lại hai chữ “Yên Ca.”
Chí Kiên không nói đúng hay sai, trong lòng rõ ràng, hoá ra trước đây cô thật sự không có ý câu kéo anh.
Nhưng đã gọi rồi.
Chí Kiên cũng không muốn sửa.
Anh nhận điện thoại cô, trước mặt Huyền Anh, xoá từng chữ một rồi nhập lại: “Là chữ này.”
“Anh Kiên.”
Sau này phải gọi tôi là: Anh Kiên.
“Hiểu chưa?” Chí Kiên nói.
Mặt Huyền Anh ngay lập tức đỏ bừng.
Trước đây khi chưa biết chính xác là hai chữ nào, cô gọi rất tự nhiên, nhưng bây giờ biết rồi, lại không thể gọi ra được.
Anh Kiên...
Hai chữ đó như quấn quýt trong kẽ răng cô.
Huyền Anh úp mặt vào chăn, bứt rứt đến mức lăn lộn cả người. Ôi trời ơi, cô làm sao có thể... ngay lần gặp mặt đã gọi thân mật như thế với anh?
Nhưng hít một hơi thật sâu, suy nghĩ một chút.
Không sao, dù sao Chí Kiên cũng không để ý, đã gọi thì gọi thôi. Nhưng cũng hiểu vì sao lần đầu gọi, Chí Kiên lại cười cô, nói: "Hai đứa mình có thân lắm đâu mà?"
Quả thật là chưa thân lắm.
Nhưng giờ thì, cũng là thân rồi chứ?
Đến 11 giờ đêm thì có điện trở lại, hiệu suất thi công cũng khá cao, điều hòa kêu ù ù, liên tục thổi khí mát.
Nhưng Huyền Anh lại không thấy mát.
---
Tai cô nghe nhạc từ ứng dụng nghe nhạc. Giai điệu đơn giản, Tăng Vãn Lĩnh nói cô sống một mình, đêm nếu sợ có thể nghe nhạc, nhưng nghe càng nhiều càng thấy nóng trong lòng.
Anh Kiên gửi tin nhắn hỏi: "Ngủ chưa?"
Nói sao đây, phải nói thế nào?
Cô còn chưa trả lời tin nhắn trước đó, ngồi dậy trên giường, khoanh chân, gõ hai chữ "chưa ngủ," rồi Chí Kiên gửi tiếp tin thứ hai.
Anh Kiên: "Tôi không ngủ được."
Huyền Anh siết chặt điện thoại.
Anh nói: "Muốn ra ban công ngó thử không?"
Huyền Anh không dám đi, nhưng rất muốn đi.
Bên ngoài cửa sổ là màn đêm mơ màng, bóng cây quế thơm lay động, đến khuya thì gió đêm cuối cùng cũng mang đến chút mát mẻ.
Chí Kiên vẫn đứng trên ban công.