đâu tùy ý”
Người đàn ồng tiếp tục lựa chọn giao tiếp với cô bằng tiếng
Địa Thành, thuần thục tự nhiên. Giọng nói ổn định, ý tứ thẳng
thắn mang theo sự nghiêm khắc chèn ép, tuyệt không cho đối
phương một hi vọng từ chối. Hảẳn ở sau tấm bình phong chia
nửa gian phòng, cửa số sát đất bên cạnh hẳn mở ra, những tia
sáng bên ngoài chiếu vào, nhưng lại không tới được chõ cô,
giống như hai nửa thế giới, vĩnh viễn không tìm ra được điểm
liên kết.
Người Đàn Ông Say Ngủ
Ngọc Mai đấu tranh tư tưởng, trốn thoát khỏi đây chắc
chản cô không đủ khả năng, nhưng nếu làm theo lời đối
phương, chỉ nghĩ đã thấy đáy lòng phát run. Ngọc Mai lùi lại
mấy bước, lưng chạm vào bờ tường vững chắc phía sau, như
vớt vát cảm giác an toàn cuối cùng còn sót lại. Né tránh ánh
mắt của người đàn ông, hạ giọng van xin:
“Có thể tha cho tôi được không?”
Hỏi xong câu này tự bản thân cũng cảm thấy buồn cười,
hắn mất số tiền không nhỏ đề mua cô, chẳng lẽ dễ dàng tha cô
tới vậy. Lời người kia nói cũng thật rõ ràng, chỉ một đêm, ít ra
vẫn còn may hơn việc bị ném vào ố mại dâm. Nhưng nghĩ cho
cùng, đây vân là lần đầu của Ngọc Mai.
Ngọc Mai cản cản môi chân chừ, không biết thế giới bên
ngoài quan niệm đã thay đổi bao nhiêu, với người Địa Thành,
lần đầu của một người chỉ có thể giành cho người mà họ yêu
nhất vào đêm tân hôn, là nhận định một đời một kiếp, không
thể hai lòng.