⬅ Trước Tiếp ➡
cô lên một chiếc ô tô đã chờ sẵn.
Ráng chiều, xe dừng lại trước một căn biệt thự tách biệt nơi
ngoại thành, xung quanh có chút hoang vắng. Một người phụ
nữ đã ngoài năm mươi, mái tóc hơi ngả hoa râm bước ra mở
cánh cổng lớn.
Trái ngược với dáng vẻ dễ gần, giọng nói của đối phương
nghe rất lạnh lùng. Nội dung giao tiếp cô không hiểu được,
nhưng nhìn thái độ của hai người vệ sĩ, Ngọc Mai đoán người
phụ nữ này chắc hản cũng có vị trí không thấp.
Đã là lần thứ hai cô được dẫn đi tắm trong ngày, hai tay bị
còng lại, một người hâu nữ giúp cô tảm rửa. Không mở lời,
không bài xích, càng không có một động tác thừa thãi, cô gái
trẻ chỉ yên lặng làm việc của mình. Tảm rửa giúp Ngọc Mai,
thay giúp cô một bộ váy đơn giản thoải mái, chải lại mái tóc, tấy
sạch lớp trang điểm trên mặt, mở còng tay bằng sắt trước khi
đưa cô vào một căn phòng.
Trong phòng rất tối, tiếng nước chảy xối xả trong nhà tắm
đột nhiên im bặt. Ngọc Mai mò mãm bước đi, chân cô vô tình
đập vào vật gì đó thô cứng, đau nhói.
Tiếng cửa phòng tắm khẽ bật mở, Ngọc Mai không dám thở
mạnh, cơ thể cô đột ngột run rẩy. Bước chân người đàn ông
nhẹ tênh, tựa như lướt đi trên không . Chỉ có hơi thở đều đều
của hắn cảm giác ngày một gần hơn, cho cô biết hắn đang
hướng lại đây. Luồng khí lạnh ập tới bất ngờ, cô theo phản xạ
⬅ Trước Tiếp ➡