⬅ Trước Tiếp ➡
được làm bằng gỗ, màu nâu trâm, hình dáng hẹp dài, mặt thẻ
chạm trổ một hoa văn đặc biệt kì dị.
Kia chẳng phải là biểu tượng của gia tộc đó ư?
Người đàn ông mặc bộ comple phẳng phiu thượng hạng,
hai chân bắt chéo lên nhau, bàn tay đan xen đặt trên đầu gối,
nửa khuôn mặt khuất trong bóng tối, nửa kia thoáng hiện dưới
ánh đèn mờ. Khí tức có phần lạnh lẽo khiến người ta e dè.
“400.000 lần thứ hai!”
Xung quanh vãn lặng yên như tờ, vài người bạo gan ghẻ tai
nhau thì thâm điều gì không rõ.
“400.000 lần thứ bai”
“Thành giao! Vật phẩm đặc biệt trong đêm nay thuộc về
Harold, xin chúc mừng ngài”
Dù khoảng cách khá xa so với cảm nhận ban đầu của cô,
nhưng lúc này Ngọc Mai mơ hồ như thấy được đối phương
đang cười với cô, một nụ cười quỷ dị. Trong một chuỗi âm
thanh, chỉ có một tiếng Harold là lọt vào tai, không hiểu sao lại
có cảm giác mãnh liệt với chữ này, liệu có phải tên của người
đàn ông đó?
“Vậy cuộc đấu giá đêm nay xin phép được kết thúc tại đây.
Hẹn gặp lại mọi người vào ngày này tháng sau.”
Người người rời khỏi vị trí, nhanh chóng tản đi. Chiếc lồng
giam mở ra, Ngọc Mai được hai người vệ sĩ dẫn ra ngoài, đưa
⬅ Trước Tiếp ➡