⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Yến Lễ vẫn duy trì tư thế kia, trong nháy mắt biểu tình trên mặt hơi ngưng tụ, con ngươi đen cũng trong nháy mắt lóe lên, giống như có một viên đá rơi vào hổ phách quanh năm sóng gió không sợ hãi, nổi lên gợn sóng.
Rất nhanh anh phản ứng lại, bàn tay thon dài gầy gò đút vào túi quần tây, đôi môi đỏ thẫm cong lên, lộ ra nụ cười hoàn mỹ càng khiến cho khuôn mặt kia trở nên xinh đẹp kiêu căng "Được, cùng tôi kết hôn."
Lâu Nguyễn sửa sang lại váy một chút, hảo hảo từ trên giường bước xuống, vừa mang giày vừa hỏi "Khi nào thì kết hôn?"
Tạ Yến Lễ đứng đó nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt dừng lại trên mắt cá chân trắng như tuyết của cô, thấy cô hai lần đều không buộc được dây xích ngọc trai của đôi giày cao gót màu bạc kia, anh rũ mắt đi tới, ngồi xổm xuống tấm thảm mềm mại bên giường, vươn tay về phía cô.
Lâu Nguyễn động tác dừng, cúi người nhìn anh.
Tạ Yến Lễ rũ mắt xuống, ngón tay thon dài trắng nõn bẻ dây ngọc trai kia, thay cô khóa kéo, lúc này mới nâng mắt lên nói "Hôm nay."
Lâu Nguyễn có chút kinh ngạc "Hôm nay?"
Dừng một chút, cô cảm thấy hôm nay kết hôn cũng rất hợp lý.
Dù sao ngày hôm qua cô nắm lấy tay người ta lôi kéo, không chừng đã bị người khác nhìn thấy chụp ảnh, có thể chiều nay họ sẽ đem ảnh chụp đăng lên bôi nhọ anh.
Kết hôn ngày hôm nay cũng rất hợp lý.
"Ừm, hôm nay không được sao?" Tạ Yến Lễ cúi đầu, ngón tay sắp đụng phải một sợi dây đeo ngọc trai khác, nhưng còn chưa đụng tới, đã bị Lâu Nguyễn né sang một bên.
Tạ Yến Lễ ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo sự hỏi thăm.
Mắt cá chân trắng như tuyết mảnh khảnh của cô co rụt về phía sau, Lâu Nguyễn cúi đầu, có chút khó xử.
Từ nhỏ đến lớn, chưa có người đàn ông nào làm chuyện như vậy cho cô.
"Hôm nay, cũng được." Cô rũ mắt nhìn anh, giọng nói rất nhẹ, cô dừng một chút nói "... Tôi tự mình làm được."
Anh ngồi xổm trước mặt cô nhếch môi, đôi lông mi khẽ cong, anh cúi đầu lần nữa, đôi tay thon dài xinh đẹp kia vươn qua, thay cô thắt lại dây ngọc trai kia, anh đứng dậy, không tập trung cười nhẹ "Đây là việc tôi nên làm, Tạ phu nhân."
Lâu Nguyễn ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhaụ
Đã mười phút kể từ khi cô tỉnh lại, mỗi một lần cô quan sát khuôn mặt này ở cự ly gần, cô đều cảm thán từ nội tâm.
Đó là một người đàn ông được Thượng Đế yêu thương.
Khuôn mặt này hoàn toàn có thể được gọi là tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất của Thượng Đế, tác phẩm huyền kỹ của Nữ Oa.
Anh đứng đó, tất cả xung quanh đều u ám thất sắc, chỉ có đôi môi đỏ mọng của anh gợi lên rõ ràng.
Tạ phu nhân...
Lâu Nguyễn hậu tri hậu giác luống cuống đứng lên.
Cũng may đối phương cũng không có ý định ở lại chỗ này lâu hơn, ngón tay thon dài trắng nõn của anh đút túi quần, lười biếng nhìn xung quanh "Đồ đạc của em ở đó, đừng quên."
Lâu Nguyễn theo ánh mắt của anh nhìn qua, động tác của cô chậm rãi dừng lại.
Cô nhìn chiếc túi xách làm từ ngọc trai trên bàn, cảm xúc chua xót lặng yên không một tiếng động dâng lên, lồng ngực có chút buồn bã ngưng đọng.
Đó là vào ngày sinh nhật của cô, Chu Việt Thiêm tặng nó cho cô.


⬅ Trước Tiếp ➡