Chương 6
Cho dù không phải con nuôi, là con gái ruột của nhà họ Từ, vậy cũng kém không ít.
Thật sự không tính là môn đăng hộ đối.
"Lâu tiểu thư có thể cân nhắc." Tạ Yến Lễ nhấc mí mắt lên, rốt cục nhìn lại, thần sắc anh nhàn hạ bình tĩnh, giống như đang nói một chuyện rất bình thường.
Lâu Nguyễn rũ mắt, lời nói của Chu Việt Thiêm trong bữa tiệc tối hôm qua cứ lặp đi lặp lại bên tai cô.
Lời nói của anh ta giống như một con dao, những năm gần đây, con dao kia vẫn treo trên đỉnh đầu cô.
Mà đêm qua, nó hoàn toàn đã rơi xuống.
Tạ Yến Lễ dựa người vào đó nhìn cô vài giây, mi mắt rũ xuống, cúi đầu cũng không biết anh đang suy nghĩ cái gì "Ăn sáng trước đi."
Nói xong anh lập tức đứng thẳng người lên, động tác giống như muốn đi.
Lúc anh nghiêng mặt định rời đi, cảm xúc của Lâu Nguyễn như cỏ gai lộn xộn bao phủ lấy cô giống như bị chặt đứt, cô bỗng dưng ngẩng đầu lên "Tạ Yến Lễ "
Anh chuẩn bị xoay người động tác bất giác dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Đôi mắt đen trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn cô, anh nhếch môi nở nụ cười, yết hầu in dấu hồng ngân khẽ lăn, giọng nói vẫn lười biếng dễ nghe như trước "Xem ra Lâu tiểu thư đã suy nghĩ kỹ rồi."
Giọng nói nhẹ nhàng bình tĩnh.
Lâu Nguyễn trầm giọng, ánh mắt từ yết hầu di chuyển đến chiếc cằm lạnh lẽo của đối phương, thanh âm nhẹ nhàng hỏi "Kết hôn với tôi, anh có chịu thiệt không?"
Tạ Yến Lễ khẽ nhíu mày "Chịu thiệt?"
Ánh mắt của Lâu Nguyễn dừng trên mặt anh, giống như không nhìn anh, ánh mắt cô trống rỗng không tập trung, ngón tay túm lấy váy của mình, buồn bực nói "Dù sao chúng ta cũng không môn đăng hộ đối."
Tạ Yến Lễ bình tĩnh đứng đó, ánh mắt dừng trên người cô, trong nháy mắt thần sắc tối tăm, hình như chỉ trong phút chốc, anh nhếch môi cười rộ lên, ngữ điệu có chút giễu cợt "Môn đăng hộ đối..."
"Nhà họ Tạ không chú ý đến chuyện này." Anh nhìn cô, thần sắc vốn có chút mệt mỏi chợt trở nên nghiêm túc "Hơn nữa, nhà họ Lâu xứng với nhà họ Tạ, đều dư dả."
Anh dừng một chút, giống như cẩn thận suy nghĩ, bổ sung một câu "Nhà họ Từ cũng vậy."
Lâu Nguyễn yên lặng, phía sau cô là rèm cửa sổ bị gió thổi nhẹ nhàng lay động, tiếng vang rất nhỏ tràn vào màng nhĩ, cô sững sờ nhìn Tạ Yến Lễ, trong suốt quá trình cẩn thận quan sát khuôn mặt kia, cô nghe được tiếng nhịp tim của mình đập trống rỗng.
Đây là lần đầu tiên cô nhìn anh gần như vậy.
Anh nghiêng đầu đứng ở đó, khóe môi đỏ thẫm hơi cong, đôi mắt đen nhánh bình tĩnh nhìn bên này, đôi mắt kia câu hồn nhiếp phách, giống như liếc mắt một cái, hồn sẽ bị câu đi.
Lâu Nguyễn theo bản năng nhắm mắt lại.
Miệng của đàn anh Tạ Yến Lễ, nhất định hôn rất tốt
Không biết vì sao, cô lại nhớ tới bài phát biểu ở bức tường thổ lộ của trường.
Hóa ra trước đây cô đã thấy anh rất nhiều lần.
Không thể không nói, cái miệng này quả thật hôn rất tốt.
Hình như đêm qua cô đã hôn anh...
Tạ Yến Lễ nhìn cô, bỗng nhiên nhẹ nhàng nhíu mày nói "Lâu tiểu thư, nếu thật sự khó xử, cô có thể suy nghĩ lại..."
"Không suy nghĩ." Lâu Nguyễn mở mắt ra, cố gắng không nghĩ đến những hình ảnh kiều diễm kia "Kết hôn."
"Tôi và anh kết hôn."