Thanh Hải mỗi lần đều chờ đợi, một lần nữa đâm xuyên, phá vỡ lớp lớp thịt mềm của cô, chờ cô hoàn toàn chấp nhận anh, rồi mới có thể thỏa thích.
Anh bắt đầu đâm mạnh, ôm chặt Bảo Nghi, môi ấm áp ngậm lấy môi cô, anh không kiềm chế được lại thì thầm: “Bảo Nghi…”
“Ưm…” Bảo Nghi không biết là đang đáp lại anh, hay đang rên rỉ, kéo dài cổ, toàn thân run rẩy.
Sau vài lần đâm mạnh cuối cùng, Thanh Hải áp chặt Bảo Nghi giải phóng.
“Hừ…” Hai người ôm nhau thở, Thanh Hải chậm lại tốc độ đẩy hông để Bảo Nghi từ từ hạ xuống, trước khi ham muốn lắng xuống thì rút ra, cởi bao cao su.
Bảo Nghi tỉnh lại, thấy anh xong việc, đẩy anh ra định nhảy xuống bồn rửa rời đi, không ngờ chân mềm nhũn suýt quỵ xuống, may mà bị Thanh Hải đỡ lấy.
“Em đi tắm.” Bảo Nghi đẩy Thanh Hải, nói vẫn còn giọng mũi. Cô tránh ánh mắt của Thanh Hải. Bụng co thắt dường như không ngừng được, đau nhức hơn trước. Cô một tay ôm bụng, một tay đẩy Thanh Hải ra định đi.
Thanh Hải không kịp dọn dẹp chỗ dưới thân lấm lem, thấy cô đi loạng choạng, bước lên chặn Bảo Nghi, ôm lấy cô đi vào phòng tắm.
Bảo Nghi để mặc anh ôm, lại bị lột bỏ quần áo trên người. Tiếng nước chảy vang lên, Bảo Nghi nhíu mày, mặt lạnh lùng, hàng mi dài đẫm nước.
Nổi giận rồi.
Thanh Hải không giỏi dỗ dành, nhưng một năm hôn nhân khiến anh có chút kinh nghiệm. Anh áp sát Bảo Nghi, cơ thể hai người chạm nhẹ. Thấy cô không tránh, anh mới lại cúi người tìm môi Bảo Nghi, chạm nhẹ vài cái.
Nụ hôn không mang chút ham muốn nào trong một năm qua luôn thành công.
Thanh Hải không hiểu tại sao nụ hôn này lại được Bảo Nghi yêu thích hơn nụ hôn sâu. Rõ ràng thiếu đi sự thân mật, sao có thể so sánh được với sự quấn quýt của hai lưỡi. Trong mắt anh, nụ hôn này không thể giải tỏa cơn khát của anh.
Nhưng Bảo Nghi thích.
Quả nhiên, anh mới chạm nhẹ hai cái, Bảo Nghi đã mở mắt nhìn anh, hàng mi dài khẽ động, đôi mắt đào hoa nhanh chóng ngấn nước.
Bảo Nghi thấy mặt Thanh Hải là bực bội, bụng lại từng cơn khó chịu, anh lại cao lớn đứng trước mặt cô, che mất nửa ánh sáng. Cô cố tình làm ngơ, sợ mình bùng nổ cảm xúc, nhưng anh lại đến quấy rầy cô.
Không hiểu sao, bị ánh mắt mơ hồ này nhìn, Thanh Hải tim đập mạnh, máu trong người đột nhiên sôi lên.
Đôi mắt đào hoa mơ màng, nhìn người như có móc câu.
Thanh Hải không tự chủ lại bước về phía cô một bước nhỏ, ôm lấy eo thon của Bảo Nghi. Da thịt Trang trụi áp sát, nước nóng từ hai người đổ xuống, giọt nước lấp lánh từ vai cô lăn xuống, đi qua ngực, xuống dưới. Hạt ruồi đỏ nhỏ trên ngực trái cô dính nước, anh nhìn thấy cổ họng khô khốc.
Bảo Nghi thấy ánh mắt nóng bỏng của Thanh Hải đặt lên ngực mình, tức giận mím chặt môi đỏ, định mở miệng chửi anh.
Lúc này, bụng đột nhiên lại đau quặn.
“Hừ…”
Bảo Nghi há miệng hít một hơi, ôm bụng cúi người, đau đến mức chân run rẩy. Cô cảm thấy dưới thân trào ra một dòng nước nóng, chưa kịp xem, đã bị Thanh Hải đỡ lấy, nghe anh hơi lo lắng hỏi: “Sao vậy?”