“Đừng khóc nữa, anh sẽ nhẹ thôi.” Thanh Hải tưởng mình lại làm cô đau, chỉ có thể ôm cô từ từ động đậy, thân cây to lớn chỉ đẩy vào được một nửa, anh không dám thả lỏng, chỉ có thể mài mòn Bảo Nghi để giải tỏa. Hai người đã lâu không thân mật, âm đạo nuốt lấy có chút khó khăn.
Anh không chịu được nước mắt của Bảo Nghi, thu khí thế cúi người nhẹ nhàng hôn lên mặt, môi, đầu mũi cô, như một chú chó lớn bị cô thuần phục. Anh nhẹ nhàng đẩy hông, nhưng mỗi lần đều đâm vào điểm nhạy cảm của cô. Một tay anh cũng đặt lên hạt ngọc của cô, biến hóa xoa bóp.
Bảo Nghi khóc rên không thành tiếng, cơ thể bị Thanh Hải đẩy lắc lư, ngực trước cũng lắc lư, hai bầu vốn đã căng tức vì rung động lại khó chịu thêm.
Nhưng Bảo Nghi không có thời gian để ý, Thanh Hải trong việc kiểm soát ham muốn của cô rất thuần thục, cô nhanh chóng bị Thanh Hải đưa lên đỉnh. Cô không ngừng thở nhẹ, hai tay bấu vào cánh tay Thanh Hải, đầu ngón tay đâm sâu vào cơ bắp của anh.
Qua lớp màng cũng có thể cảm nhận được sự cứng rắn và nóng bỏng của anh, thân cây cứng rắn cọ xát qua lớp thịt nhạy cảm, tốc độ ra vào càng lúc càng nhanh, lớp thịt mềm trong âm đạo bắt đầu hoảng loạn không theo kịp nhịp độ của anh, khiến nó bắt đầu mở đóng loạn xạ.
Thanh Hải cũng khó chịu cực độ, người phụ nữ đang lên đỉnh siết chặt lấy anh, khiến anh không nhịn được đẩy vào thêm một chút, thêm một chút, cho đến khi chôn hết gốc.
Âm đạo chặt chẽ của người phụ nữ quấn lấy anh, lớp lớp thịt mềm bám lấy anh, cảm giác khoái cảm này khiến người ta thèm muốn, anh nếm thử một lần là chìm đắm. Ham muốn không kiểm soát này là thứ anh từng chống đối, khinh thường, nhưng bây giờ khác xưa, anh nhìn người phụ nữ trước mắt đầy sắc dục, nghe cô thở nhẹ, cảm nhận sự thân mật của hai người, khi cô không tự chủ dựa vào mình, anh sẵn sàng chìm đắm.
Bảo Nghi trán và đầu mũi đẫm mồ hôi, mắt mơ màng đầy sương, đầu óc lâng lâng.
Thanh Hải nghiến chặt răng, theo dòng nước dính đẩy mạnh, đâm càng lúc càng mạnh.
“A… nhẹ thôi…”
Hai chân Bảo Nghi không quấn được eo anh, mông bị anh kéo khỏi bồn rửa, cả người cô treo lơ lửng trên người anh, bị đẩy lắc lư.
“Ưm… ư…” Bảo Nghi không nhịn được khóc nhẹ, hai chân căng cứng, dưới thân nước dâm liên tục ướt át chỗ giao hợp của hai người. Cô đưa tay ôm lấy cổ Thanh Hải, không dám buông.
Khoái cảm dần dần tước đi ý thức của cô, cảm giác mạnh mẽ khiến cô thở không nổi. Trong tai cô là tiếng ong ong chói tai, trong tầm nhìn mơ hồ là khuôn mặt góc cạnh sắc nét của Thanh Hải. Trán anh áp vào trán cô, ánh mắt sắc bén khóa chặt trên mặt cô.
Cô kêu lên run rẩy, dưới thân co thắt siết chặt Thanh Hải. Thanh Hải đột nhiên ôm chặt cô, đỡ mông cô đẩy nhanh.
“Bảo Nghi…”
Thanh Hải đột nhiên gọi cô một tiếng, một lực mạnh đẩy thân cây to lớn vào sâu, giọng khàn khàn của anh đầy ham muốn.
“Ư…” Bảo Nghi thở dài, hai tay buông lỏng từ vai anh trượt xuống, toàn thân mất hết lực. Anh hoàn toàn đẩy vào sâu, dường như thêm một chút nữa là đâm xuyên cô.