Nếu đã như vậy thì cô cũng nên rời đi rồi.
Đặng Hi Hòa cầm túi lên, hai chân lại giống như bị dính chặt.
Mấy giây sau, cô bỗng nhiên giơ ly rượu trên bàn lên, ngửa cổ làm một hơi cạn sạch rượu còn dư lại, sau đó ôm tinh thần can đảm của tráng sĩ chặt tay đi đến trước quầy bar, ngồi vào một cái ghế cao trong số đó, giương cằm lên với chàng trai thanh tú mặc áo trắng quần đen ở đối diện "Ôi, sao anh lại ở đây?"
Đối phương cúi đầu sửa sang lại dụng cụ pha rượu, giống như không nghe thấy, ngay cả nhìn cũng không nhìn cô.
Đặng Hi Hòa thẳng lưng, mang đôi môi đỏ lầm bầm nguýt anh "Tốt xấu gì cũng nhiều năm như vậy không gặp, ngay cả nói một câu cũng không nói đúng không?"
Cô vừa khóc xong, đôi mắt ngập nước, cho dù là ra vẻ vênh váo tự đắc thì vẫn có mấy phần điềm đạm đáng yêu, một người đàn ông trẻ tuổi ăn mặc sặc sỡ ở bên cạnh ngầm nhướng lông mày, không để lại dấu vết gì mà ngăn cản ánh mắt của cô, anh ta mỉm cười giải thích "Xin lỗi, nhiều gái bắt chuyện với Thanh Yến lắm, cậu ta không rảnh để ứng phó những chuyện này."
Nói xong anh ta móc tấm danh thiếp ra đưa tới trước mặt cô, tự giới thiệu bản thân "Trần Việt, cửa hàng trưởng của quán bar Blue."
Điểm chú ý của Đặng Hi Hòa lại ở một chỗ khác, hai mắt trừng lớn hơn.
Người đàn ông lẳng lơ, vẫn có thể trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy.
Cô nhận lấy danh thiếp của đối phương rồi hiện tay để sang một bên, ủ rũ báo lên "Đặng Hi Hòa, Hi trong Khang Hi, Hòa trong Hòa Thân."
"Đặng Hi Hòa, Hi Hòa, hay.."
Đối phương nhẹ nhàng líu ríu, sau đó mặt giãn ra mỉm cười, anh ta dịu dàng hỏi "Thêm một ly nữa? Tửu lượng của cô hẳn là rất tốt."
Từ Thanh Yến còn đang ở đây đấy.
Đặng Hi Hòa lắc lắc đầu, suy nghĩ một chút rồi lại đổi thành gật đầụ
Đều chia tay rồi, sợ anh làm gì.
Nghĩ đến đây, cô ngạo kiều quay đầu, không nhìn anh nữa, ngược lại là câu được câu không nói chuyện phiếm với Trần Việt.
Đàn ông mở quán bar thì không có mấy ai không dẻo miệng, dù là Đặng Hi Hòa không hăng hái lắm thì cũng bị đối phương chọc cười hai tiếng.
Từ Thanh Yến cuối cùng cũng đi tới, phân loại các dụng cụ pha rượu rồi cất đi, sau đó giật cà vạt trên cổ áo xuống, nói "Đi đây."
Trần Việt nhìn đồng hồ "Không phải là còn chưa tới lúc tan làm sao?"
"Trong trường có việc."
Trần Việt tò mò "Đêm hôm khuya khoắt thì có thể có việc gì?"
Anh ta hỏi cặn kẽ nhưng rõ ràng là Từ Thanh Yến không có ý trả lời, anh xách chiếc balo của mình khoác lên vai rồi bước đi thảnh thơi hướng về phía cửa ra vào của quán bar.
Liếc về phía bóng lưng của anh càng ngày càng xa, Đặng Hi Hòa khinh thường khẽ hừ, cô uống một ngụm rượu, lại không nhẹ không nặng đặt ly rượu xuống.
Ai đi ra theo thì người đó là chó con.
Cô khều phần tóc mai rơi rải rác xuống, kéo ra một nụ cười giả dối phong tình "Sau đó thì sao?"
"Sau đó.. ơ, sau cậu lại quay lại rồi?"
Đặng Hi Hòa nhìn qua theo ánh mắt của Trần Việt, người đàn ông với dáng người thẳng tắp đứng ở lối vào có ánh sáng lờ mờ, mang vẻ mặt nhàn nhạt nhìn về phía bọn họ.
Nói chính xác, là nhìn cô.