Trước khi lên đoạn đầu đài còn được cho ăn no một nữa mà, coi như là một trận chè chén say sưa cuối cùng trước khi tập trung vào học tập đi.
Cô giống như là an ủi bản thân mình, yên tâm thoải mái mà thu dọn đồ rồi ra khỏi thư viện.
Nhưng mà, nếu như biết chuyến này gặp được ai thì Đặng Hi Hòa nhất định sẽ thành thật ở thư viện học, nhưng cô không phải là tiên tri, không có năng lực dự báo, đến mức là dưới tình huống không có chút chuẩn bị nào, cô nhìn thấy một người mà cô cho rằng cả đời này cũng sẽ không gặp lại nữa.
Từ Thanh Yến.
Bởi vì là bên mặt, lại nhiều năm không gặp, ban đầu Đặng Hi Hòa không nghĩ tới sẽ là người ta, chẳng qua là cảm thấy giống, thế là ỷ vào việc không ai biết ai và sự che giấu của ánh đèn lờ mờ, cô không chút kiêng kỵ mà nhìn chằm chằm người ta.
Có lẽ cũng bởi vì ánh mắt của cô quá rõ ràng, đối phương cuối cùng cũng không chịu được mà quay mặt lại, nhăn đôi lông mày xinh đẹp hỏi cô "Nhìn đủ chưa?"
Nhìn lén bị bắt tại trận, trên mặt Đặng Hi Hòa không có sự xấu hổ, cô tự nhiên hào phóng cười trả lời "Tôi xin lỗi, anh quá giống một người bạn của tôi.."
Trên đời lại có hai người giống nhau như vậy, Đặng Hi Hòa không tự chủ được mà so sánh gương mặt trước mặt này với người trong trí nhớ.
Mũi, mắt, miệng..
Đâu chỉ là giống, vốn chính là giống nhau như đúc, nói là chính người người đó cô cũng tin.
Chính người đó.
Lúc ý thức được điểm này thì cả người cô cứng đờ, một giây sau lại bỗng nhiên dùng hai tay che mặt vội vã muốn trốn, trong lúc bối rối thì cái trán đã đụng vào góc bàn, cô đau đến mức kêu lên thảm thiết, nước mắt không thể đè nén được mà chảy ra.
Vì đến quán bar nên cô cố ý trang điểm hợp với tình hình nhưng lại sợ tẩy trang phiền phức nên gần như đều dùng mỹ phẩm không chống nước.
Mà mấu chốt của vấn đề là, tuần trước cô vừa nhuộm tóc dài thẳng màu đen thành màu hồng tím đất, lấy cái tên đẹp là xuyên chiều không gian.
Từ Thanh Yến ghét nhất là người làm việc khác người.
Hiện tại nước mắt chảy, lớp trang điểm nhòe, không cần soi gương, Đặng Hi Hòa cũng có thể tượng tượng được bây giờ mình xấu tới mức nào, người khác gặp mặt người yêu cũ thì đều là triển khai toàn bộ khí chất, chỉ có cô là bựa đến tận trời, ngay cả mức độ bình thường cũng không phát huy được.
Vò mẻ đã không sợ rơi, cô khóc càng dữ hơn.
Vũ trụ bùng nổ đi.
Rửa mặt xong đi ra từ nhà về sinh thì đã là chuyện của nửa tiếng sau, Đặng Hi Hòa một lần nữa trang điểm nhạt, mái tóc màu hồng vốn bù xù được buộc thành búi, cố gắng giảm bớt sự tồn tại của tóc ở mức độ lớn nhất.
Giống như làm trộm, cô vùi đầu quay lại chỗ ngồi ban đầu, rón rén ngồi xuống, ly cocktail đã được gọi trước đó còn lại một nửa, cô theo bản năng muốn uống một ngụm cho đỡ sợ, khóe mắt liếc đến khuôn mặt không biểu tình nào đó, cô yên lặng thu tay về, thầm mắng một câu không có tiến bộ.
Đã nhiều năm như vậy rồi, đối diện với anh cô vẫn sợ.
Đặng Hi Hòa mở khung chat nói chuyện phiếm ra, hỏi xem khi nào Triệu Linh Phong tới, cô ấy nhanh chóng trả lời, tình hình có biến.
Không tới.