⬅ Trước Tiếp ➡
Huynh đệ Tống gia đã gặp qua tình cảnh này bao giờ đâu, vừa nghĩ đến tiểu nha đầu đáng yêu kia là vợ của bọn họ, trong lòng giống như là ăn phải mật ngọt, ngay cả Tống Đại Lang thường thích giả bộ trầm ổn cũng nhịn không được lộ ra ánh mắt sủng nịch.
Cho nên lúc Vương Nhị Ny nhìn đĩa thịt heo lộ ra ánh mắt khát vọng, huynh đệ Tống gia đều đồng loạt gắp thịt bỏ vào trong bát cơm của Vương Nhị Ny, bốn đôi đũa cùng chạm vào nhau, đây là cảnh tượng như thế nào a... Vương Nhị Ny xấu hổ nhìn mấy huynh đệ, đỏ bừng mặt nói " không thể chỉ để một mình ăn a, mọi người cũng ăn đi "
Tống Đại Lang ho khan một tiếng, thu hồi chiếc đũa, một ngụm nuốt hết chén cháo " ăn no rồi, một lát ăn xong thì gọi , để rửa chén"
" cũng ăn no rồi... "
" cũng vậy "
Vương Nhị Ny nhìn cả ba huynh đệ cùng đồng loạt đứng dậy, nàng nhẹ chạm vào Tống Ngũ Lang đang tự mình ăn cơm bên cạnh "Mấy vị ca ca của huynh làm sao vậy?"
Tống Ngũ Lang sờ sờ cằm, một bộ dạng trầm tư, qua một hồi lâu mới bừng tỉnh đại ngộ nói "Có thể là buổi sáng ăn nhiều, nên bây giờ muốn đi vệ sinh, bọn họ mỗi ngày đều sẽ vì đi vệ sinh mà cãi nhaú
Vương Nhị Ny phun ngụm cơm trong miệng ra, nàng cảm thấy cần phải có thời gian để từ từ dạy dỗ Tống Ngũ Lang này, không thể lau nước mũi lung tung, lúc ăn cơm không được nói đến chuyện đi vệ sinh này nọ.
"Nương tử, nàng làm sao vậy?" Tống Ngũ Lang thấy Vương Nhị Ny phun cơm ra, liền phát hoảng sợ, trừng mắt ánh mắt to tròn nhìn.
"Ngũ Lang, lúc ăn cơm không thể nói đến chuyện đi vệ sinh, còn có mấy thứ bẩn gì đấy nữa". Vương Nhị Ny cố ý giảm nhẹ thanh âm, sợ hắn mất hứng, tiểu hài tử rất dễ nổi giận.
"Vì sao?"
"Bởi vì... Bởi vì huynh nói làm ăn không ngon". Vương Nhị Ny sảng khoái nói.
Tống Ngũ Lang ra vẻ hiểu được gật gật đầu, giả bộ dạng một tiểu quỷ nói "Nương tử, đại ca đã từng nói, thành thân xong thì đã là một nam tử, phải nhường nhịn nương tử, sau này sẽ không nói thế nữa"
Vương Nhị Ny khó xử nửa ngày, thở dài một hơi, sờ sờ đầu Tống Ngũ Lang, khích lệ nói "Thật ngoan "
" là tướng công của nàng, không phải là con nàng... " Nói xong còn không vui vẻ mà quyệt miệng.
Vương Nhị Ny cười một tiếng "Đã biết, ăn cơm đi, như thế nào? Nhìn làm gì?". Thấy Tống Ngũ Lang lăng lăng nhìn mình, Vương Nhị Ny kỳ quái hỏi.
"Nương tử, nàng cười lên có hai cái lúm, thật đẹp "
Trên mặt Vương Nhị Ny hiện lên mấy cái hắc tuyến, Tống Ngũ Lang bất quá chỉ mới mười mấy tuổi, chỉ biết phụ nữ xinh đẹp cùng xấụ.. nàng không nói, tiếp tục ăn cơm, việc nàng cần đối mặt còn rất nhiều, một đống chuyện rối loạn, nhất định không thể để bản thân bị đói.
Trên bàn cơm chỉ còn lại có hai người ăn cơm... Vương Nhị Ny ăn xong khoai tây, lại gắp sang cải trắng, đang ăn ngon miệng, bỗng nhiên nghe thấy Tống Ngũ Lang một bộ dạng nghiêm trang nói "Nương tử, nàng nói thử xem, lúc ăn cơm, có phải giống như con ba ba, cái gì cũng không thể nói?"
Vương Nhị Ny lại phun một ngụm cơm nữa...

⬅ Trước Tiếp ➡