⬅ Trước Tiếp ➡
Vương Nhị Ny hồi nhỏ cũng là rất khổ, bình thường không có thịt ăn, trứng gà cũng khó có mà ăn, bởi vì đều phải để dành đem đi bán, sau này khi nàng làm phục vụ trong khách sạn, thấy khách ăn uống không biết thèm bao nhiêu a, bất quá cũng có chỗ tốt, học được không ít món ngon, không nghĩ đến đi qua đi lại, lại có ngày này... Cũng là nghèo khổ, nàng nào biết rằng trận thiên tai năm ngoái, gia đình bình thường ngay cả cơm đều không có mà ăn, Tống gia xem như đã tốt rồi.
Vài người yên lặng ăn cơm, Vương Nhị Ny ăn mấy ngụm cải trắng, lại uống một ngụm cháo, chỉ thấy tất cả mọi người không ăn mà sững sờ nhìn mình, nàng có chút quẫn bách sờ sờ mặt "Trên mặt có cái gì sao?"
Tống Ngũ Lang ngây ngô cười hì hì "Nương tử, nàng ăn cơm trông thật đẹp, vừa đẹp lại có khí chất"
Tống Đại Lang xấu hổ ho khan một tiếng, vài người như trong mộng thanh tỉnh lại, vội cúi đầu ăn cơm.
"Nè, cho nàng ". Một miếng thịt heo bị ném vào trong chén của nàng, Vương Nhị Ny kinh ngạc ngẩng đầu, chỉ thấy Tống Tứ Lang đang kỳ quái nhìn mình.
"A, cám ơn, huynh cũng ăn đi " Vương Nhị Ny tự nhiên nói lời cảm tạ.
" ..." Bộ dạng Tống Tứ Lang muốn nói lại thôi, thấy Vương Nhị Ny đang nhìn mình, rốt cục cố lấy dũng khí nói " không có thích Lưu quả phụ...". Nói xong sắc mặt đỏ ửng, một ngụm nuốt trôi chén cháo, liền giống như gió chạy đi mất tiêụ
Lời của editor Xin cho giải thích chút xíu về cách xưng hô giữa năm và Nhị Ny nhé Theo , trong hai người thì Nhị Ny lớn hơn Ngũ Lang, nhưng vì đã là vợ của năm nên Nhị Ny phải xưng hô là " huynh", còn năm sẽ xưng là " nàng" ^^
Ánh sáng mặt trời chiếu xuyên vào bàn cơm trong viện... Trừ bỏ tiếng chim kêu bốn phía là một mảnh yên ắng, Vương Nhị Ny quẫn bách gắp thịt Tống Tứ Lang đưa cho, một ngụm nuốt sạch.
Thịt heo hẳn là đã ướp muối, có chút mặn, nhưng mà không biết vì sao, thế nhưng Vương Nhị Ny ăn thật ngon, trong lòng nàng lại nghĩa, ăn thức ăn quá mặn, đối với thân thể không tốt, còn có một loại mùi vị kì lạ giống như sắp thiu vậy, nhưng mà giống như là không thể khống chế thân thể của chính mình, ăn xong rồi mà còn nhìn về đĩa thịt trên bàn, có thể thấy được khối thân thể này đã đói bụng rất nhiều ngày rồi...
Huynh đệ Tống gia tuy rằng nhìn qua đều giống như đang ăn cơm, kỳ thực ánh mắt đều kìm lòng không được liếc nhìn về phía Vương Nhị Ny, bao nhiêu năm rồi trong nhà lần đầu tiên có một người phụ nữ, cảm giác này thật mới mẻ, đặc biệt là lúc Vương Nhị Ny ăn cơm, cái miệng hồng nhuận mở rồi lại hợp, đôi má phấn hồng phồng phồng, giống như một con ếch nhỏ đáng yêụ Ví mỹ nhân với ếch, chắc chỉ có các anh =.=
Giống như lời của mẹ Vương, Vương Nhị Ny kỳ thực lớn lên rất xinh đẹp, tuy rằng là nông dân nhưng mà màu da trắng nõn, phơi nắng hoài vẫn không đen, hơn nữa răng như ngọc, cười rộ lên có hai lúm đồng tiền, quả thật là một tiểu mỹ nhân, nếu không làm sao cha Vương lại muốn bán nàng vào kĩ viện, quả thật là bên đó cho nhiều bạc hơn một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡