Cha Vương nhìn con gái run run, có chút thương cảm, chỉ là hắn là đàn ông, rất nhanh nhịn xuống, nói với huynh đệ Tống gia "Nhị Ny nhà từ đây nhờ vào các người"
Mẹ Vương ở bên cạnh bắt đầu nức nở khóc, khiến cho Trương Hinh... không, hẳn phải gọi là Vương Nhị Ny càng khóc lớn tiếng, nàng khóc vì số phận bi thảm ở kiếp trước, vừa khóc cho vận mệnh hiện tại, cảm thấy ông trời đối xử với nàng thật tàn nhẫn.
"Nhạc phụ yên tâm, về sau chúng sẽ đối xử thật tốt với NhịNy" Tống Nhị Lang cao giọng nói.
Mặt trời dần dần lên cao, độ ấm cũng tăng theo, Vương Nhị Ny mồ hôi ướt đẫm đi theo huynh đệ Tống gia ở trên sơn đạo. Sơn đạo này cũng không xa lạ, trước kia nàng cũng đi qua vô số lần, chỉ là lần này thân thể tiểu cô nương này quá mức suy nhược, nàng cảm giác bản thân sắp chịu không được.
Tống Nhị Lang nhìn Vương Nhị Ny một chút "Nàng mệt sao? Ta cõng nàng nha? "
Vương Nhị Ny vội vàng lắc đầu, bộ dạng hoảng sợ, nàng vừa nghĩ đến bản thân biến thành Vương Nhị Ny, lại gả cho năm huynh đệ làm vợ chung liền cảm thấy gân cốt bủn rủn, căn bản không muốn đến gần bọn họ một bước.
Tống Tam Lang hiểu rõ cười "Tiểu nha đầu này, tức giận sao, mặc kệ nàn.Đi , một lát đi không được tự nhiên liền cầu xin chúng ta"
Tống Nhị Lang có chút không đành lòng, hắn đi qua chuẩn bị đỡ Vương Nhị Ny, lại bị nàng tránh đi như độc hạt, ánh mắt càng giống như con thỏ bị hoảng sợ, hắn nhịn không được ôn nhu nói "Đừng sợ, một lát mệt mỏi thì nói với "
Càng đi sâu vào trong núi, cây cối dày đặc, nơi nơi có thể nhìn thấy đều bị đại thụ che khuất, ẩn ẩn tựa hồ còn có thể nghe được tiếng sài lang hú vang, Vương Nhị Ny đi được nửa đường vừa khát vừa mệt, hơn nữa dưới thanh âm dọa người này, chân không cẩn thận bước nhầm không một cước, ngã ở trên mặt đất.
Tống Nhị Lang vội vàng chạy qua, dùng bàn tay to vỗ vỗ quần áo của nàng "Sao lại không cẩn thận như vậy? Có phải mệt hay không? Vẫn là để cõng nàng đi "
không đợi Vương Nhị Ny phản ứng, Tống Nhị Lang liền để Vương Nhị Ny ngã trên bờ vai rộng lớn của mình "Đừng sợ, nàng nằm ở trên lưng của ngủ một hồi đi, sắp tới nhà rồi "
Lưng Tống Nhị Lang to lớn, rắn chắc, hai cánh tay hữu lực bắt lấy thân hình của Vương Nhị Ny, Vương Nhị Ny cả đêm không ngủ, thật sự rất mệt, lập tức liền ngủ.
Vương Nhị Ny mơ mơ màng màng tỉnh lại nghe thấy miệng bảy mồm tám ở xung quanh, mà thân thể của chính mình tựa hồ trở thành món đồ chơi, tùy ý cho người vuốt ve.
Tống Đại Lang một bộ giả dạng cao thâm "Nha đầu kia là mười lăm tuổi sao? thấy bộ dạng sao mà giống như mười tuổi vậy?"
Tống Ngũ Lang lau nước mũi "Đại ca, thích nàng, lớn lên thật xinh đẹp"
Tống Tam Lang ánh mắt sắc bén "Ai động phòng trước?"
Vương Nhị Ny bị lời nói động phòng làm cả kinh mà mở mắt, chỉ thấy trước mắt nàng vây quanh năm nam tử, dung mạo tuổi tác khác nhau, chỉ là mỗi người đều giống như sói như hổ đánh giá nàng, giống như muốn đem bản thân một ngụm nuốt tươi vậy, mà nàng lại bị cởi hết quần áo, nằm ở trên giường.
Tống Tứ Lang cau mày "Con mẹ nó, tỉnh rồi "