⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này Trương Hinh đã hoàn toàn choáng váng, nhớ lại lúc còn nhỏ, nàng từ nhỏ sinh sống tại một sơn cốc, từ sơn cốc đến thị trấn gần nhất cũng phải mất nửa ngày đi đường. Người trong thôn rất nghèo, là một vùng phụ cận nổi tiếng nghèo nhất huyện. Ba mẹ Trương Hinh sinh năm đứa con, nàng cùng vài người chị học hết tiểu học đều ở lại trong huyện làm việc, tuổi thơ ấu của nàng lớn lên trên những phiến ruộng bậc thang.
Sau đó, khi được mười sáu tuổi thì nàng vào trong thành phố lớn tìm việc, bởi vì không có học hành chỉ có thể làm một người phục vụ. Nhưng nàng không từ bỏ ước mơ của mình, từ nhỏ Trương Hinh đã thông minh, vừa đọc sách xong là không quên được, nàng muốn kiếm đủ tiền thì tiếp tục đi học, thi đại học, thi nghiên cứu sinh... Để cho người trong thôn được hãnh diện, cũng để cho cha mẹ không phải chịu thua kém.
Thật không ngờ vận mệnh lại trêu chọc nàng, hai năm sau, một ngày khi nàng trở về kí túc xá thì phát hiện, tiền tích góp trong hai năm đều bị mất. Sau đó nàng đờ đẫn đi trên đường, ánh đèn chói sáng của xe buýt chạy đến... nàng ...không phải đã chết rồi sao?
"Đừng khóc, Nhị Ny, mẹ đã đi hỏi thăm thử, năm huynh đệ Tống gia kia đều là người tốt, nhà bọn họ tuy kham khổ, nhưng mà cũng không đến nỗi phải chết đói". Người phụ nữ thấy Trương Hinh rơi nước mắt, cũng xót xa lau lau nước mắt, khuyên giải an ủi nói.
Trương Hinh nhìn người này có lẽ chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng mà đã bị cuộc sống gian khổ tra tấn khiến khuôn mặt tang thương, nhớ đến mẹ ruột, cũng sắp già rồi, chưa đến bốn mươi nhưng khuôn mặt đã tràn đầy nếp nhăn, dáng người cũng đã cong, nước mắt nàng càng chảy ra mãnh liệt...
Người phụ nữ cùng nàng lải nhải lẩm bẩm nói rất lâu, nàng đã biết tiểu cô nương này gọi là Vương Nhị Ny, là con gái thứ hai trong nhà. Con gái trước thì năm ngoái đã gả cho Lưu đồ tể làm nghề giết mổ ở trong thôn, bởi vì năm nay thiên tai náo loạn, rất nhiều người đều không qua được, trong nhà thật sự không có cách nào liền chuẩn bị bán nàng...
Gà vừa gáy một tiếng, người đàn ông cao lớn bước vào, nói với người phụ nữ "Bà cho nó thay hỉ phục đi, cẩn thận đừng để lỏng dây thừng, một lát nó chạy mất thì tìm không thấy"
Người phụ nữ cầm bộ hỉ phục bằng vải thô, mềm nhẹ khoác lên thân thể gầy yếu của con gái, lại chải tóc cho nàng một lần nữa, cài vào một đóa hoa tươi, mới lộ ra thần sắc vừa lòng "Trong nhà chúng ta, chỉ có con là xinh đẹp nhất, thật giống bà ngoại của con, chắc Nhị Ny không biết, lúc bà ngoại còn trẻ nổi tiếng là mỹ nữ, có thật nhiều tiểu tử đến cầu thân a "
Trời dần dần sáng, đến đón dâu là lão nhị cùng lão tam của Tống gia, nhà bọn họ là dựa theo thứ tự mà đặt tên, phân biệt là Tống Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang, Tứ Lang, Ngũ Lang... Thật dễ gọi
Tống Nhị Lang trưởng thành thật khỏe mạnh, ngũ quan vững vàng, sáng sủa, người thoạt nhìn có vẻ thật thà, Tống Tam Lang so với Nhị Lang thanh tú hơn một chút, có chút hương vị tuấn, hai người bọn họ từ tay cha Vương tiếp nhận tiểu tân nương.

⬅ Trước Tiếp ➡