⬅ Trước Tiếp ➡
"Sau khi giải quyết Tương Thành xong, rồi đến Bắc Thành, sau khi giải quyết Bắc Thành, thì đến nước ngoài, lời nói dối anh tung ra chính là một vòng tuần hoàn chết, nhà họ Ôn cũng sẽ không cho phép con trai của bọn họ không có đời sau." Cố Dĩ An bình tĩnh phân tích với anh: "Trừ khi anh tìm phụ nữ ở bên ngoài, sinh nhiều cháu cho bọn họ."
"Ha ha, em đúng là biết sắp xếp cho anh." Lúc Ôn Thần cười lạnh, anh đã biết được sự lo lắng của người phụ nữ trước mắt này: "Xe đến trước núi ắt tự có đường đi, chưa tới bước đường cùng, trong hai chúng ta đừng có ai nghĩ tới việc nhảy khỏi xe trước."
Cố Dĩ An lại không muốn tiếp tục chút nào nữa: "Nhưng em mệt rồi."
".." Mệt?
Ôn Thần nở nụ cười khinh thường, ánh mắt vô cùng châm biếm: "Mệt cũng phải chịu, ban đầu người muốn cưới là em, dựa vào đâu em nói cưới là cưới, nói chia là chia? Thật sự coi Ôn Thần anh là một người dễ ức hiếp à?"
(Chi tiết: Ôn Thần bởi vì Cố Dĩ An không thích mùi thuốc lá lúc trước của mình nên mới đổi loại thuốc, còn cả đêm không về, sau khi trở về lại cho Cố Dĩ An một bình thuốc đặc biệt, là bởi vì anh tới Nam Thành bên cạnh lấy thuốc.)
(Nếu thích một người đàn ông tốt như Ôn Thần, thì nhất định phải bảo tồn, động tay là tặng trân châu, mỗi ngày hai viên, thắp sáng một ngôi sao từ sớm.)
Chỉ cho anh ấy một cuộc hôn nhân và tình dục.
Lan Cư là quán cơm Giang Nam nổi tiếng nhất ở Tương Thành được xây ở lưng chừng núi, trang hoàng theo phong cách cổ điển Trung Quốc, lại thêm ở xa nội thành, sát vách có một rừng trúc già, quan cảnh vừa yên tĩnh lại thoải mái, rất thích hợp để ăn cơm và nói chuyện phiếm.
Cố Dĩ An không ăn cay, khẩu vị thiên về thanh đạm, nên Ôn Thần giúp cô chọn mấy món ăn yêu thích, sau đó nhờ phục vụ lấy cho mình một cốc nước lạnh.
Dòng nước lạnh lẽo trôi xuống cổ họng làm cho lông mày của Ôn Thần dãn ra, một tay tháo cà vạt, ném xuống cái ghế ở bên cạnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Anh lười biếng tựa người vào ghế, chăm chú nhìn lên người của Cố Dĩ An đang ngồi ở đối diện, nhìn thấy gương mặt xinh đẹp, mộc mạc trắng nõn của cô, thì khóe môi không tự chủ được nhếch lên.
"Giang Nam thủy thổ dưỡng nhân, em đến Tương Thành đã hơn một năm, da dẻ cũng đẹp hơn không ít."
Cỗ Dĩ An nâng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi quay đầu nhìn ra rừng trúc sương mù mờ mịt nói:
"Em không thích thời tiết ở nơi này, quá bức bối."
Ôn Thần nhíu mày giọng nói có chút trêu đùa:
"Vậy thích sống ở đâu? Bắc Thành?"
"Anh nên biết, em lựa chọn lấy anh là để trốn khỏi Bắc Thành."
"Chỉ vì trốn khỏi Bắc Thành?"
"Anh đúng là đủ thông minh."
"Chẳng thông minh chút nào cả." Ôn Thần tiếp tục uống thêm một ngụm trà.
"Nếu thông minh, thì sao lấy em về hai năm rồi mà vẫn chưa được ngủ cùng em?"
"Trong chuyện giường chiếu, em chưa từng đưa ra lời cự tuyệt." Cố Dĩ An sắc mặt thản nhiên, cảm xúc không chút gợn sóng nói: "Là anh không cần."
"Ha."

⬅ Trước Tiếp ➡