⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy lần liền, Cố Dĩ An đều không có thai, Lưu Vân lập tức đi tìm bác sĩ Đông Y bắt mạch cho cô, nói thân thể của cô lạnh khí hư, kê đơn thuốc bắc điều dưỡng, suốt ba tháng, gần như ngày nào cô cũng bị canh uống hết nước thuốc đắng ngắt, sau khi Ôn Thần phát hiện, thì chạy về ngăn cản.
Lưu Vân rất phàn nàn về điều này.
Bây giờ biết là do vấn đề của con trai mình, bà ta đương nhiên hơi áy náy với Cố Dĩ An.
Sau khi Lưu Vân rời đi, Cố Dĩ An trang điểm đi ra ngoài, cô tới tổng bộ Ôn thị tìm Ôn Thần.
Ôn Thần chợp mắt một lát rồi dậy tắm rửa, anh thay quần áo xong mới ra khỏi phòng nghỉ ngơi, nhìn thấy một bóng dáng yểu điệu đang đứng ở trước cửa sổ sát đất, khóe môi bất giác cong lên: "Sao em lại tới đây? Có chuyện gì sao?"
Cố Dĩ An chậm rãi quay người, nhìn ánh mắt vẫn tĩnh lặng như nước của anh: "Ăn trưa chưa? Em muốn mời anh ăn cơm."
Nửa câu trước là nghi vấn, nửa câu sau chính là khẳng định.
Giọng điệu thong thả, nhưng dường như có một loại uy hiếp không cho từ chối.
Ôn Thần không khỏi bật cười: "Em biết anh chắc chắn sẽ không từ chối em sao?"
Cố Dĩ An không có thói quen vòng vo, cô luôn trực tiếp dứt khoát: "Bữa cơm chia tay."
".." Đôi mắt của Ôn Thần từ đầu tới cuối luôn mang theo ý cười, nhưng cánh tay cầm cái khăn màu trắng đã nổi gân xanh: "Em lại muốn đùa giỡn với anh?"
Cố Dĩ An không trả lời, chỉ nhìn thẳng vào mắt anh một lát, đáy mắt không có chút dao động nào.
Cô trước giờ vẫn luôn như vậy, trước mặt người nhà họ Ôn thì hiền hòa dịu dàng, làm tốt chức vụ con dâu trưởng trong nhà, lúc chỉ có hai người bọn họ, lại lạnh lùng như núi băng vậy.
Bởi vì cuộc hôn nhân này từ khi bắt đầu đã là do cô chủ động.
Nhận ra người phụ nữ trước mặt là đang nói thật, Ôn Thần lau tóc, xoay người quay về phòng nghỉ, cầm áo vest đi ra ngoài, đến hầm đỗ xe thì đưa chìa khóa xe cho cô: "Em lái."
Biết rõ sự kiềm chế của mình đã tới cực hạn, anh cần có thời gian hồi phục lại cảm xúc.
Xe chạy chầm chậm trên đường, Ôn Thần ngồi ở hàng ghế sau vẫn luôn nhả khói, vừa đổi loại thuốc, mùi vị nhàn nhạt khiến anh buồn bực hơn.
Đi ngang qua một siêu thị, anh bảo Cố Dĩ An dừng lại, đi vào mua loại mình thường hút, ngậm trong miệng hút một điếu, mùi vị quen thuộc tản ra trong khoang miệng, trán anh mới dần giãn ra.
Cố Dĩ An liếc nhìn anh thông qua gương chiếu hậu, nhận ra sự bất mãn của anh: "Mẹ anh từng tìm em nói chuyện, ba anh đã giúp anh liên hệ với bác sĩ, chỉ cần kiểm tra, lời nói dối của anh sẽ bị vạch trần."
Không còn là ba mẹ nữa, mà là -- cha mẹ anh.
Là muốn vạch rõ quan hệ với anh tới mức nào đây?
"Nếu lo lời nói dối của anh bị vạch trần mà đã muốn chia tay, vậy thì em không cần lo." Ôn Thần nhả khói ra, không thèm quan tâm thu hồi tầm mắt từ bên ngoài cửa sổ lại: "Bên phía bác sĩ anh có thể giải quyết."

⬅ Trước Tiếp ➡